The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342415

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2415 lượt.

có một ngôi nhà gỗ, cũng như không ai biết được sự thích thú của cô đối với việc đi săn. Cô đã trốn học theo bọn Tô Đông đến trường bắn mấy lần, cùng đi còn có mấy cô gái khác, đều ở tuổi gần hai mươi.
Họ sử dụng súng ngắn, thế nhưng sức giật của nó vẫn rất lớn, có người mới bắn được mấy phát đã không chịu nổi, có người thì dù chỉ mới cầm khẩu súng lên đã õng ẹo kêu mệt, nên cuối cùng chỉ có Phương Thần và Tô Đông là chơi say sưa. Lúc đầu thường xuyên bắn lệch, không hề tìm thấy bất cứ lỗ thủng nào trên bia, nhưng có mấy người đàn ông ở đó dường như là những xạ thủ lão luyện, họ đã dạy cho hai người một lúc, nên sau đó kết quả bắn cũng khá hơn.
Trên đường từ trường bắn về, A Long - bạn trai của Tô Đông nói: “Các em chơi vui như vậy, để hôm nào đó anh sẽ đưa đi săn một lần”.
“Hay quá, anh nhất định phải nhớ đấy nhé, không được quên đâu”, Tô Đông cười, nhào tới đặt một nụ hôn lên má bạn trai, khiến A Long thích thú cười ha hả.
Lúc đó A Long thực sự rất chiều Tô Đông, đáp ứng tất cả những gì mà cô yêu cầu, huống chi đó lại là việc mà anh hứa, nên sau đó anh đã dẫn hai người đi lên núi săn thật.
Có lẽ là do may mắn nên dù là lần đầu bắn bừa, Phương Thần cũng hạ được một con gà rừng. Viên đạn đã găm đúng vào cánh nó, thuộc hạ của A Long chạy đi nhặt nó về, mọi người khen cô không ngớt.
A Long cũng rất vui, nhướng đôi mày rậm lên cười và hỏi: “Thấy máu chảy như vậy, là con gái mà em không sợ sao?”.
Phương Thần nhớ là cô đã lắc đầu. Không những c không sợ, ngược lại cô còn cảm thấy một niềm phấn khích lớn chưa từng có, khiến cho suốt đêm đó cô cứ trằn trọc mãi trên chiếc giường gỗ nhỏ mộc mạc một hồi rất lâu mới ngủ được.
Thành công và kích thích, lần đầu tiên cô nếm trải mùi vị của hai cảm giác đó cùng một lúc, thì ra nó tuyệt diệu như vậy.
Đồng thời, cũng là lần đầu tiên cô đã giành được một thứ bằng sức mạnh của mình, còn trước đó, hầu như mọi vinh dự và những gì tốt đẹp đều thuộc về Lục Tịch rạng rỡ, kể cả cơ hội ra nước ngoài. Còn cô, cho dù đó là giấc mơ được nhen nhóm ngay từ hồi nhỏ, cũng chỉ có thể là một chiếc bóng không đáng để ý ở phía sau Lục Tịch. Vì vậy, cho dù là ước mơ đẹp đẽ có một ngôi nhà gỗ nguyên sơ trong rừng sâu giống như trong các bộ phim truyền hình nước ngoài như thế này cô cũng chưa bao giờ nói với bất cứ ai.
Mặc dù đêm mới là thời điểm đi săn tốt nhất, nhưng vì từ đây đến bãi săn còn cả một quãng đường, hơn nữa sau khi khảo sát thực địa thì phát hiện ra rằng, cơn mưa xuân hôm trước đã làm cho con đường núi trở nên rất khó đi, vì thế để đảm bảo an toàn, Hàn Duệ quyết định ở lại một đêm, chờ đến sáng hôm sau sẽ xuất phát.
Đồ ăn cũng đã được chuẩn bị sẵn từ trước và để trong hộp bảo quản, không qua nhiều công đoạn chế biến và đều là những món đơn giản. Là phụ nữ tất nhiên Phương Thần phải tự nguyện xắn tay lên vào bếp.
Tài nghệ nấu nướng của cô rất bình thường, dù ở chung nhà với Chu Gia Vinh lâu như vậy nhưng cô vẫn không học được một phần mười kỹ thuật của anh, do đó cô chỉ xào nấu hai món đơn giản thông thường.
Phương Thần cởi áo khoác ra, chỉ mặc một chiếc áo dệt kim cổ chữ V rộng rãi đứng bên bếp, mái tóc đen nhánh hơi rối một cách tự nhiên. Vì không thường xuyên vào bếp nên động tác của cô không lấy gì làm thuần phục, nhưng cô thái rau với vẻ rất chuyên tâm, đầu cúi xuống, để lộ phần cổ dài và trắng muốt dưới ánh đèn.
Cô không phát hiện ra lúc đó Hàn Duệ đứng dựa nửa người bên cửa, lặng lẽ nhìn cô từ phía sau. Chiếc áo len rất dài và rộng, che kín đến bắp đùi, càng làm nổi bật phần eo lưng mềm mại mảnh mai dường như không đầy một vòng ôm của cô.
Lưỡi dao chạm xuống thớt, rất đều đặn, cũng có lúc hơi ngập ngừng một lúc.
Hàn Duệ vẫn đứng yên lặng như vậy, trong một đêm yên tĩnh như đêm nay, âm thanh lách cách và có đôi chút âm trầm như rót vào lòng anh, hết lần này đến lần khác, khiến anh chợt nảy ra một ý nghĩ: Có lẽ cô vốn không thuộc về nơi này, cô có thể làm rất nhiều việc khác, nhưng có lẽ cô hoàn toàn không hợp với việc làm một người vợ hiền, một người mẹ tốt tiêu chuẩn.
Tuy nhiên, cảnh tượng trước mắt lạ kỳ thay lại khiến anh thấy rất ấm áp. Anh nghĩ, có lẽ là do liên quan đến môi trường, trong một nơi rừng sâu núi thẳm đến điện nước cũng không có như thế này, anh chưa từng ở riêng với bất cứ cô gái nào như bây giờ.
Yên tĩnh, tịch mịch, chỉ có bóng đêm mênh mông ngoài cửa sổ và chiếc đèn lay động trong ngôi nhà.
Có lẽ vì búi tóc hơi lỏng, nên mấy lọn ở sau xòa xuống, khẽ khàng chạm vào sau gáy cô. Anh không nghĩ gì nhiều liền sải bước đến bên cô. Anh không biết là động tác của mình mạnh hay nhẹ, cũng không nghĩ đến việc có thể làm cô giật mình, mà im lặng đưa tay ra, ngón tay chạm lên mái tóc cô.
Giống như lớp lông vũ màu đen, mịn màng mượt mà, làn tóc lọt qua kẽ tay anh xòa xuống, dường như nó cũng lặng lẽ chạm vào cõi lòng anh.
Đó là một chấn động chưa từng thấy bao giờ, khiến anh dừng động tác lại.
Làn gió đêm lướt qua đầm nước bên cạnh cửa sổ, phát ra những âm thanh nặng nề và đứt quãng, rồi luồn qua khe cửa