Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342417
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2417 lượt.
át hiện ra, thì ra khi cô cười thật lòng mới là lúc đẹp hút hồn người khác nhất.
Cô ngồi chắp bằng trên nền đất, cười thích thú nhìn anh nói, đôi gò má ửng hồng vì men rượu. Có lúc, suýt nữa anh đã không kìm được đưa tay ra, định chạm vào đôi môi đỏ tươi gợi cảm ấy.
…
Bên ngoài nhà vọng vào tiếng động khẽ, giống như tiếng gió đột nhiên thổi mạnh, lướt qua bãi cỏ.
Anh bỗng định thần lại, gọi tên cô bằng một giọng rất trầm: “Phương Thần!”, đồng thời sải bước đến bên cô.
Giọng nói của anh chứa đựng sự gấp gáp dễ dàng nhận thấy, rất ít khi bắt gặp, Phương Thần bất giác ngây người ra, giây tiếp theo chỉ nghe thấy một loạt tiếng nổ loạn xạ và gấp gáp, và rồi bị màn đêm phóng to lên khiến cho màng nhĩ tưởng chừng như bị xuyên thủng.
Hai gian phòng ngủ bố trí song song, tiếng động vọng ra từ đó. Trong lúc cánh tay Phương Thần bị một sức mạnh rất lớn kéo lấy nằm xoài xuống đất, cô đã nhận ra, đó là tiếng súng.
Mấy chục phát đạn được bắn ra từ một họng súng ẩn nấp trong một góc của màn đêm điên cuồng cắm vào vách ngoài của ngôi nhà, tạo ra âm thanh trầm đục liên hồi.
Những mảnh vụn của lớp kính cửa bị vỡ ra. Rơi tứ phía.
“… Chuyện gì thế?” Không kịp để ý đến cánh tay đau rát, cô co người lại trong góc tường - nơi tạm được coi là an toàn, tay ôm đầu theo bản năng, hỏi khẽ qua kẽ răng.
“Ở yên đây, không được động đậy!”
Cô chưa bao giờ nghe thấy anh nói bằng giọng ra lệnh nghiêm túc như vậy, bất giác ngây người ra, nhìn sang anh, chợt thấy trong tay của Hàn Duệ có thêm một khẩu súng không biết từ lúc nào.
Khẩu súng đen ngòm chuyển động trước mắt cô, phát ra ánh thép lấp lánh.
Mười lăm phút sau, ngoài phía cửa sổ hình như có ánh đèn pin chiếu vào, xuyên qua màn đêm, lướt qua khuôn mặt rắn rỏi lạnh lùng của anh. Cô thấy anh cúi xuống nạp đạn một cách nhanh chóng và thuần thục, như thể anh đã sớm có chuẩn bị trước sự tấn công bất ngờ này.
Ngay sau đó, đợt rọi chiếu thứ hai lại bắt đầu.
Lần này chỉ cách lần trước chừng chưa đầy ba giây.
Khi tiếng súng lại vang lên một lần nữa, Hàn Duệ đột nhiên vươn tay ra che chở cho cô, dùng sức nhanh chóng kéo cô sang một bên.
Bầu không khí dường như bị một vật thể chuyển động với một tốc độ rất nhanh xé toang, kèm theo tiếng nổ nặng nề nhưng rất rõ và mùi thuốc súng nồng nặc, làm cho đất cát ở những nơi đạn cày xuống bắn lên tung tóe.
Nhìn những vết đạn cháy sém trên nền nhà, Phương Thần giật mình lạnh toát người.
Chỉ cách có mấy centimet, những lỗ nhỏ kia suýt nữa thì găm lên mình cô.
“Ngây người ra gì thế!” Giọng nói vang lên bên tai kèm theo sự giận dữ rõ rệt, Phương Thần định thần lại, nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lạnh như sao băng. Vì ở rất gần nên cô kịp thời nắm bắt được biểu lộ khác thường thoáng qua rất nhanh trong mắt anh rồi sau đó tan biến ngay lập tức dường như chưa hề tồn tại.
“Làm thế nào bây giờ?”, cô hỏi. Kẻ thù thì ẩn mình, không biết bên ngoài kia có bao nhiêu họng súng đang chờ để bắn họ thành những cái xác đầy vết đạn lỗ chỗ. Chỉ xét khí thế dữ dội của đối phương, cô tin chắc rằng nếu mình sơ suất và thiếu thận trọng thì ngày hôm nay rất có thể sẽ trở thành ngày giỗ của cô.
Nếu nói cô không sợ là nói dối.
Cô chỉ là một cô gái bình thường, lần buông thả lớn nhất trong hơn hai mươi năm qua cũng chỉ là mượn rượu hônạ. Cho dù bẩm sinh lá gan có lớn hơn nữa thì trong đêm tối đạn bay tên bắn như thế này, cơn hoảng sợ trước cái chết cũng tấn công cô như thường.
Hai bàn tay cô nhớp nhúa mồ hôi, sắc mặt hơi tái đi, sắc mặt hơi tái đi, khiến cho đôi mắt càng trở nên sáng lạ thường.
Cô nhìn chăm chăm vào anh. Trong bóng tối đôi mắt ấy trở nên hốt hoảng nhưng cũng trở nên chăm chú hơn, như muốn tìm một chỗ dựa từ vẻ rất điềm tĩnh của anh.
Cô cần phải có được sức mạnh từ người đàn ông này, cho dù mối nguy hiểm lúc này là do anh mang lại.
Hít một hơi nặng nề, cô cố gắng giữ cho giọng nói của mình thật bình thường, lại hỏi: “Chúng ta nên làm gì?”
Trả lời cô chỉ là một từ rất đơn giản: “Chờ”.
Chờ gì nhỉ?
Cô không biết, cô hoàn toàn không biết vì sao, lần đầu tiên cô cảm thấy hình như nỗi sợ hãi đã làm cho chân tay cô trở nên thiếu linh hoạt, ngay cả bộ não cũng trở nên đờ đẫn.
Nhưng Hàn Duệ vẫn bình tĩnh, điềm nhiên như cũ, thân hình cao lớn ẩn vào trong bóng tối bất động, nhưng vẫn toát lên khí thế chỉ chờ là bật lên phản ứng, trông chẳng khác gì một con báo đi săn, đang chờ đợi thời cơ tốt nhất.
Vẻ mặt của Hàn Duệ chăm chú và lạnh lùng, vẻ bí hiểm trên người anh lớn đến nỗi khiến cô cũng cảm thấy sợ.
Có một khoảnh khắc ngắn ngủi dường như cô quên mất rằng mình đang ở nơi đạn nổ tứ tung và cả số phận không thể đoán định đang chờ ở phía trước.
Cửa sổ hai phòng ngủ lần lượt bị người nào đó đập vỡ, tiếng bước chân cố đặt thật khẽ và tiếng lạo xạo trên nền nhà đứt quãng, cho thấy đối phương đang thận trọng lục soát thứ gì đó.
Có lẽ là tìm kiếm xác của hai người.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, bất giác Phương Thần nín thở, nhìn thấy Hàn Duệ giơ tay ra hiệu với cô. Thật ra cô khôn