XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342420

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2420 lượt.

thân sắp bốc cháy. Thế rồi, khoảnh khắc sau đó lại như rơi vào một vực sâu không đáy trong lòng núi, bị bao bọc bởi màn đêm và băng giá đáng sợ, không sao tìm được lối ra, lạnh tới mức hai hàm răng va vào nhau lập cập.
Trạng thái nóng lạnh đan xen vào nhau như thế cứ bám riết lấy cô, khiến cả đêm cô cứ lật mình trăn trở. Nhưng dù cho mơ thấy gì, cô cũng đều cảm thấy một nơi nào đó trên cơ thể dường như bị một vật sắc nhọn xuyên qua, khiến cô rất đau, cô muốn kêu lên, nhưng chỉ có thể thỉnh thoảng nghe thấy tiếng rên khe khẽ khàn khàn.
Và trong giấc mơ ấy cô chỉ có một mình, cô tìm kiếm khắp nơi, trong lúc đau đớn và mệt mỏi vẫn không tìm thấy bất cứ một chỗ dựa nào. Cô thấy rất nhớ, nhớ cha mẹ, nhớ bạn bè và cả Lục Tịch nữa.
Giữa cơn mơ cô tỉnh lại hai lần, cô không biết giữa hai lần ấy là bao lâu, nhưng lúc nào xung quanh cũng tối om, có bóng người nào đó đi lại bên giường, cô cố gắng mở mắt ra, nhưng rồi cũng chỉ được hai giây rồi sau đó lại thiếp đi.
Đến khi hoàn toàn tỉnh lại, Phương Thần ngước đôi mắt đen láy lên nhìn bác sĩ A Thanh lúc đó đang cúi người xuống kiểm tra vết thương cho cô, hỏi: “Tôi bị thương vào đâu vậy?”.
“Ở xương bả vai phải”. Bác sĩ thanh vẫn không dừng tay, gương mặt lộ vẻ gần như khen ngợi, “Vừa mới tỉnh lại đã có thể lập tức nhớ được những sự việc xảy ra trước đó?”.
Phương Thần khẽ mỉm cười.
Thực ra, trước khi mở mắt ra, cô đã cố nằm nhớ lại chuyện bị trúng đạn một lần, lúc đó cô thấy người bất ngờ bị rung lên rất mạnh, một cơn đau rát nhanh chóng từ một điểm đến toàn thân, cho đến khi cô ngất đi.
Cô nằm nghiêng một cách ngoan ngoãn, chỉ chau mày hỏi: “Tôi cảm thấy rất đau, có nghiêm trọng lắm không?”.
“Viên đạn đã được lấy ra rồi, chỉ cần nghỉ ngơi vài ba tháng là khỏi thôi.”
Dường như cô trút được một hơi thở nhẹ nhõm, gật đầu: “Vậy thì tôi tin anh”.
Chỉ nhìn thấy A Thanh gật đầu, vai khẽ nhún lên, vẻ mặt nở một nụ cười khó hiểu, nụ cười dường như không thể nén được. Cô hỏi với vẻ ngạc nhiên: “Sao thế?”
“Không có gì.” A Thanh đứng thẳng dậy, thu dọn bông băng và dao kéo, nói: “Sáng sớm mai tôi lại tới khám cho cô”.
Lúc đó Phương Thần mới nhận ra rằng đang là buổi tối, không làm phiền đến việc nghỉ ngơi của cô, nên trước khi đi A Thanh không quên tắt công tắc của chiếc đèn trên đầu.
Phương Thần khẽ nhắm mắt lại, gần chỗ vết thương đau bỏng rát, còn trong chỗ sâu nhất của vết thương thì lại như lạnh đến thấu xương, xuyên thấu vào tủy, cảm giác ấy rất lạ, ở một mức độ nào đó rất trùng hợp với giấc mơ ấy.
Cô lặng lẽ nằm nghỉ một lúc, rồi sau đó lấy sức thử cử động. Nhưng khi cô vừa thực hiện ý định đó thì nghe thấy một giọng rất bình tĩnh vọng lên từ một góc trong căn phòng: “Không được cử động”.
Giọng nói vang lên bất ngờ khiến cô giật nẩy mình, cô vội mở to mắt ra.
Nhìn theo hướng phát ra giọng nói, lúc ấy cô mới nhận ra sự có mặt của một người khác trong phòng!
Hàn Duệ im lặng đứng bên cửa sổ, thân hình dong dỏng được chiếu sáng bởi ánh đèn thưa thớt, tạo thành một cái bóng rất mờ nhạt. Kính cửa sổ phía sau lưng không biết đã biến đi đâu mất, vì thế gió cứ mặc sức thổi vào làm bay mái tóc và vạt áo của anh.
Nếu không phải vì anh bất ngờ lên tiếng thì có lẽ cô cũng sẽ không thể phát hiện ra anh một cách nhanh chóng như vậy. Phương Thần cố gắng nhìn anh với ánh mắt mệt mỏi sau khi bị thương, chỉ cảm thấy dường như một lần nữa anh lại hòa mình vào bóng tối mênh mông.
Anh đã đứng ở đó trong bao lâu rồi? Vì sao trước đó A Thanh không hề nói gì với cô?
Hèn nào trước đó giữa lúc mê mê tỉnh tỉnh, cô luôn cảm thấy có một đôi mắt chăm chú nhìn mình từ bên cạnh. Không biết người ấy có phải là anh không?
Trong lòng có muôn vàn điều muốn hỏi, nhưng cuối cùng cô chỉ thốt ra: “Mấy giờ rồi?”.
Song, thực ra lúc này thời gian đối với cô không có bất cứ ý nghĩa nào, nhưng Hàn Duệ vẫn giơ tay xem đồng hồ và trả lời cô: “Mười hai rưỡi”.
“Vậy sao anh không đi ngủ đi?”
>Điều đó không liên quan gì đến em.” Hàn Duệ vẫn không thay đổi tư thế đứng, đến cả giọng nói cũng bình tĩnh như thường, nhưng cô vẫn cảm thấy ánh mắt chăm chú nhìn thẳng của anh mang vẻ hơi khó hiểu, thậm chí còn cả cảm giác cháy rực lạ thường. Anh nói: “Hôm nay em quá nhiều chuyện rồi”.
Cô hơi ngẩn người ra, sau đó mới cười, đáp: “Em cứ tưởng người bị thương thì có được một chút đặc quyền”.
Hàn Duệ hơi dừng lại, rồi mới nói bằng giọng trầm trầm: “Vì thế nên em mới chủ động xông ra để cho đạn găm vào mình sao?”
Từng chữ, từng chữ rất rành rọt, Phương Thần lờ mờ cảm thấy chút giận dữ trong giọng nói ấy.
Cũng không biết do thấy mệt hay là vi cố ý nặn ra nụ cười. Cô chớp chớp mắt, nụ cười trên đôi môi lại càng nhợt nhạt. Cô nhớ anh đã từng cười nhạo em là tinh thần chính nghĩa rất mạnh không? Trong tình huống ấy, có lẽ chính nó đã thôi thúc em hành động đấy”. Cô dừng một lát, mặt trắng bệch, thở hổn hển, rồi mới nói tiếp: “Huống hồ, em chỉ muốn đẩy anh ra, chứ hoàn toàn không muốn trở thành bia đỡ đạn. Đáng trách là động tác hơi chậm, bây giờ như thế nà