Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342609

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2609 lượt.

g hiểu ám hiệu đ, nhưng bất giác cơ thể cô phản ứng theo động tác tay của anh.
Cô dựa vào cảm giác của mình, vừa dán mắt quan sát vẻ mặt của anh vừa co người sang một bên, như vậy đã dành cho anh một khoảng không gian vừa đủ. Cô còn chưa kịp nhận ở anh một tín hiệu gần như là lời khen thoáng qua trong mắt anh, mà cố nghiêng đầu vào bên trong, tai cô gần như bị áp sát vào bức vách lạnh toát và rắn câng.
Cô co nửa người lại trong bóng tối, còn cánh tay cầm súng của anh vươn ra bên cổ cô.
Hai người ngồi rất sát nhau, trong khoảng không gian rất nhỏ hẹp, cô gần như ngồi gọn trong lòng anh. Và mọi chuyện xảy ra rất nhanh, cô thậm chí còn không biết anh ra tay thế nào, chỉ biết sau một tiếng nổ trầm đục, một bóng người đổ gục ngay bên cạnh chân hai người.
Giây tiếp theo cô bị anh lôi đứng dậy.
Anh lao đi với tốc độ rất nhanh, trong chốc lát cô không theo kịp, bước chân hơi loạng choạng nhưng vẫn cố hết sức di chuyển theo anh, chạy tới gian bếp phía ngoài cách đó mấy bước. Tiếng quần áo sột soạt ngay bên cạnh, cô định quay đầu lại nhìn, nhưng đã bị anh vây kín trong lòng, gáy sau có một bàn tay to lớn giữ chặt, khiến cô không sao ngẩng đầu lên được, đến cả tai cô dường như cũng bị bịt chặt lấy, nhưng dù vậy cô cũng vẫn nghe được tiếng súng gấp gáp và liên tiếp ở ngay bên cạnh.

Đây không phải đang đóng phim, nó nguy hiểm và đáng sợ hơn rất nhiều so với những tình tiết trong phim.






Đây không phải đang đóng phim, nó nguy hiểm và đáng sợ hơn rất nhiều so với những tình tiết trong phim.
Không biết đối phương có bao nhiêu người, nhưng chỉ mấy loạt đạn trước đó cũng đủ để người ta hồn xiêu phách lạc. Trong lòng Phương Thần rất rõ, họ sẽ không dễ dàng thoát ra ngoài được. Ý nghĩ ấy chưa kịp thấy cánh cửa lớn bị phá tung ra, tiếng súng to và bất ngờ khiến cho thần kinh cô căng lên như dây đàn.
Cô khẽ run lên trong lòng anh.
Mặc dù tình huống lúc này rất nguy hiểm và hỗn loạn, nhưng Hàn Duệ vẫn cảm thấy điều đó rất rõ.
Cô ấy đang sợ.
Hàn Duệ đi được hai bước thì đột nhiên dừng lại.
Anh quay đầu, thấy Phương Thần vẫn đứng nguyên chỗ cũ, ánh sáng hiếm hoi từ ngoài cửa sổ chiếu vào bao trùm lên cô, còn cô giống như một cái bóng trầm mặc, chìm sâu vào trong mênh mông, dường như bất động, dường như không thể chạm tay vào. Rõ ràng là trời tối, thế mà anh vẫn nhận thấy được điều muốn nói toát ra từ đôi mắt ấy một cách kỳ lạ.
Đó là ánh mắt chứa đựng sự phỏng đoán mơ hồ và vẻ kinh ngạc, đồng thời lại giống như con dao sắc, dồn thẳng về phía anh, nó chứa đựng những câu hỏi và mong muốn được chứng thực.
Anh thấy cô chau mày lại, đôi môi mỏng khẽ mấp máy, dường như định nói gì đó, nhưng cũng đúng lúc ấy ánh mắt của anh chợt dừng lại ở một điểm rồi lập tức sáng lóe lên.
Trong chốc lát, dường như có một luồng hơi lạnh tỏa trong không khí và lan rộng dần.
Dường như Hàn Duệ không kịp nghĩ tới bất cứ điều gì, anh bước tới kéo cô lại theo bản năng, còn Phương Thần dường như cũng cảm thấy có điều gì đó khác thường nên quay người lại nhìn theo ánh mắt của anh, từ phía ngoài cửa sổ có một ánh sáng lóe lên.

Thời gian cho sự phản ứng của não bộ có thể rất dài, hoặc có thể chỉ ngắn ngủi trong nháy mắt, cô cử động theo bản năng nhưng cuối cùng vẫn chậm một bước.
Ngón tay vừa chạm vào vai Hàn Duệ, Phương Thần lập tức nghe thấy có người gọi một tiếng: “Đại ca!”, giọng gấp gáp khẩn thiết, ngay sau đó thân hình cao lớn của Tiền Quân bay tới từ cách đó mấy mét.
Hàn Duệ ở rất gần cô, hình như Phương Thần đã biết việc gì sẽ xảy ra sau đó, lại như hoàn toàn không hiểu rõ về tình hình, nhưng đúng lúc một tiếng nổ “đoàng” xé rách màn đêm vang lên cũng là lúc thân hình cô vừa kịp dán sát vào anh
Tiếp sau đó là mấy tiếng súng nổ liên hồi… rồi sau đó tất cả bỗng đột ngột im lặng.
Hàn Duệ lùi một bước nhỏ theo lực đẩy bất ngờ, vai sau chạm vào bức tường lạnh giá, dường như anh không còn cảm thấy gì nữa.
Nòng súng bốc ra một làn khói trắng, Tiền Quân hạ cánh tay vẫn đang đeo súng, xông đến quan sát, miệng hỏi dồn dập: “Đại ca, đại ca không sao chứ?...”.
Hàn Duệ như không nghe thấy những lời ấy, một thứ chất lỏng dinh dính chảy qua tay anh.
Từ trước tới nay anh chưa bao giờ có cảm giác hoảng loạn như vậy.
Trong khoảnh khắc ấy, khắp không gian chỉ còn lại tiếng kêu rất khẽ của Phương Thần là ở lại bên tai anh. Anh ôm cơ thể ấm áp và mềm mại của cô, lúc ngẩng lên, ánh mắt anh lạnh lẽo như dòng sông băng bị bịt kín hàng ngàn năm.
Mọi thứ xung quanh dường như chẳng có quan hệ gì với anh, còn anh chỉ khép chặt cánh tay lại, muốn ngăn dòng máu đỏ thẫm đang tuôn ra xối xả.
“Gọi bác sĩ, mai!”
Giây phút ấy, lần đầu tiên anh nghe rõ sự run rẩy và bất ổn trong hơi thở của mình.
Như đang trong một cơn ác mộng đứt quãng kéo dài, Phương Thần đã ngủ rất không ngon.
Trong giấc mơ, cô thấy mình là một lữ khách đang xuyên qua sa mạc khô nẻ, bị ánh nắng gay gắt của mặt trời làm cho cổ họng khô rát, cảm giác như toàn