Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342428

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2428 lượt.

ng ngủ, thì mọi thứ sau đó đã không hề thay đổi.
Thư phòng ở tầng hai, ngay gần chiếu nghỉ, khi Phương Thần khoác chiếc áo ngủ to rộng đi ngang qua cô nhìn thấy có ánh đèn lọt qua khe cửa chiếu ra ngoài.
C lại theo bản năng, vốn không có ý định nghe lỏm, nhưng vì những người bên trong không phát hiện ra, vì thế những tiếng đối thoại cứ vọng ra, giữa lúc đêm khuya thanh vắng, dường như âm lượng được phóng to lên rất nhiều lần.
Vì thế, đúng vào lúc Phương Thần định tiếp tục đi về phía trước sau một khoảng thì chợt nghe thấy Tạ Thiếu Vĩ nói: “… Lão ta đã bắt đầu lên tiếng về hai thằng bị chúng ta bắt trên núi đêm hôm ấy rồi, nói rằng sống thì phải thấy người, chết thì phải thấy xác. Thực ra, có thể lão ta cũng biết, người đang ở trong tay chúng ta…”.
Phương Thần bất giác ngây người ra, đến lúc cô định thần lại, thì lại nghe thấy một giọng nói rất rõ rang, lạnh lùng. “…Thế thì sao? Tôi biết lão ta sẽ không chịu buông tay đâu, bây giờ chỉ cần chờ xem lão ta còn có thể giở trò gì nữa.”
“ Thương lão đại nổi tiếng gian xảo, xảo quyệt, nhưng lần này thì thật sự như ngựa sa chân rồi. Nhưng chúng ta cũng nên đề phòng, bây giờ lão ta đã lánh đi nơi khác, có thể là đang chuẩn bị kế hoạch phản kích.”
“ Là vì lão ta quá nôn nóng, nhất định muốn dồn tôi vào chỗ chết, nên mới huy động nhiều người để đối phó với tôi như vậy, lại cứ tưởng rằng sẽ giải quyết tốt .” Dường như Hàn Duệ đã rít một hơi thuốc, vì thế giọng hơi dừng lại, sau đó mới nói tiếp với vẻ coi thường: “ Tôi sẽ cùng chơi với lão ta, lão đã bất chấp ngày đêm, thì phải trả một giá nhất định cho trò chơi này là điều cần thiết.”

Cuộc nói chuyện giữa hai người vẫn tiếp tục, Phương Thần cắn môi, thận trọng lùi từng bước quay trở lại. Lúc này đang là đầu hạ, khi cô trở về phòng mới phát hiện ra rằng chân tay đều lạnh toát. Cô lên giường, kéo chăn trùm kín người, nhưng vẫn cảm thấy lạnh, dường như có một luồng hơi lạnh xuyên suốt từ gan bàn chân đến tim, khiến cô không khỏi run bần bật.
Phương Thần không sao ngủ được, cô cứ mở mắt nhìn vào bóng đêm, cho đến lúc cánh cửa vang lên tiếng động.
Cô nằm nghiêng không nhúc nhích, chỉ có các ngón tay lặng lẽ bấm sâu vào lòng bàn tay.
Thời gian cứ trôi qua một cách vô tình hơi thở của người nằm ở phía sau dần trở nên đều đặn và bình than hơn, còn cô vẫn giữ nguyên tư thế cũ, cơ thể thả lỏng và dựa vào lòng anh, tất cả vẫn như bình thường, giống như những đêm trước đó.
Điều không giống là, đêm nay cô nằm đón ánh bình minh của ngày hôm sau với đôi mắt mất ngủ.






Hậu quả của việc mất ngủ không để lại dấu vết quá rõ trên khuôn mặt của Phương Thần. Mấy ngày sau đó, cô vẫn đi làm bình thường, để rồi vùi mình vào đống bản thảo, hiệu quả công việc vì thế rất cao và chất lượng, thậm chí đến cả buổi trưa cô cũng không nghỉ.
Các đồng nghiệp nói: “Ôi dào, sao cậu lại phải khổ sở như thế hả Phương Thần?”.
Cô mỉm cười, đoán chắc giờ này Tô Đông cũng đã ngủ dậy, nên lấy chiếc điện thoại ra định gọi cho Tô Đông thì đã thấy tiếng chuông vang lên, Tô Đông chủ động gọi đến.
Phương Thần lập tức đứng dậy, đi đến chỗ yên tĩnh không có người qua lại để nghe.
“ Chuyện mình nhờ cậu hôm trước đã có tin gì chưa?”, cô hỏi.
Cô chỉ lắc đầu, không nói gì.
Nhưng, hết đêm này đến đêm khác, tình trạng ấy diễn ra thường xuyên. Có lúc dù không có tiếng động, cô vẫn cảm thấy rằng anh đã bị thức giấc cùng cô. Cô xoay người, quay lưng về phía anh, không nói gì và nhắm mắt lại chờ đợi sự tấn công khác đáng sợ hơn của những cơn ác mộng.
Phương Thần nhẩm tính, chỉ trong hai ngày cô đã trải qua tình trạng đó tới bảy, tám lần. Lần gần nhất là vào tờ mờ sáng hôm nay cách hiện tại khoảng mười mấy tiếng đồng hồ, lúc đó thậm chí cô còn phải ôm ngực ngồi bật dậy.
Cô cố gắng nhớ lại xem lúc trước rốt cuộc là mình đã mơ thấy gì, nhưng chỉ nghe thấy tiếng tim đập tình thịch trong bóng tối, tiếng đập ấy vừa mạnh vừa gấp gáp, mỗi lần đập là một lần như muốn bứt ra khỏi lồng ngực, khiến cô đau đến nghẹt thở.
Sau đó, khi mà cô vẫn chưa định thần lại thì bên kia người có tiếng động, Hàn Duệ trở dậy rót một ly nước cho cô.
Đầu ngón tay cô lạnh toát, khi chạm vào ly nước nóng, mấy ngón tay bất giác co lại.
Nhưng cô không uống, mặc dù miệng khô rát.
Còn anh đứng đối diện, sau cùng lên tiếng hỏi bằng giọng rất trầm: “Rốt cuộc là vì sao vậy?”
Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, ì trời rất tối nên hầu như chẳng nhìn thấy gì. Ánh mắt cô lướt nhanh qua đường nét của khuôn mặt, rồi nheo lại, dường như có phần ngạc nhiên và hơi hoang mang.
Anh thức dậy để rót nước cho cô, mỗi một ần khi cô gặp ác mộng anh đều ôm chặt lấy cô. Hành động quan tâm tỉ mỉ ấy, nếu xảy ra ở bất kỳ một người đàn ông nào, có lẽ sẽ không khiến người ta thấy ngạc nhiên đến vậy.
Nhưng lúc này, lại xảy ra ở chính con người anh.
Cô không biết anh có làm như thế với những người con gái khác hay không, cũng giống như việc bây giờ cô không biết nên trả lời câu hỏi của anh như thế nào