Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342617
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2617 lượt.
ủa cơ thể, cuối cùng cổ họng không nén được cũng bật ra những tiếng rên trầm khàn. Cô nhíu chặt mày và nhắm mắt lại vì hành động đó của mình, thế nên không thể nhìn thấy nụ cười thoáng hiện lên trong đôi mắt đen thẳm của Hàn Duệ.
Rõ ràng là không nên làm vậy.
Cô rất rõ về chuyện sẽ xảy ra tiếp đó, biết rõ rằng cần phải ngăn lại, cần phải trốn chạy, nhưng cô không sao cử động được. Tứ chi cô bị giữ chặt, những cái hôn của Hàn Duệ ngang tàng và độc đoán như chính con người anh, tấn công liên tiếp, dồn dập, chiếm nốt chút oxy ít ỏi còn lại trong não cô, khiến cô hoàn toàn mất đi sức lực, chẳng thể cử động nổi.
Nhưng cô không thể không thừa nhận, kỹ thuật của anh đúng là rất cao siêu, bàn tay như có cả một đốm lửa, nó đốt cháy mỗi một sợi dây thần kinh ở những chỗ nó lướt đến. Và dòng máu đang chảy trong huyết quản của cô cũng bắt đầu sôi trào dưới những cái vuốt ve, khiêu khích của anh, mọi sức lực đều bị rút đi nhanh chóng, chỉ còn lại một ham muốn rất nguyên thủy được chôn sâu từ lâu.
Giống như bị dòng điện chạm vào, trong phút mơ màng cô ưỡn thẳng lưng vươn lên phối hợp với anh một cách bản năng, còn anh cũng cảm thấy điều đó, lập tức buông bàn tay đang kìm giữ lấy tay cô, để đôi bàn tay được giải phóng của cô đặt lên đôi vai rắn chắc và tràn đầy sức mạnh của mình.
Hơi thở hổn hển của hai người hòa quyện vào nhau trong căn phòng tĩnh mịch, trên chiếc giường mềm mại là thân hình đẹp đẽ và mịn màng trăn đi trở lại duới ánh sáng đan xen của đèn và ánh trăng, đón nhận sự vuốt ve, âu yếm vừa có vẻ thô bạo lại vừa như yêu chiều.
Đúng vào lúc định tiến vào, thì Hàn Duệ hơi dừng lại với vẻ hơi ngạc nhiên, còn Phương Thần cũng như sực tỉnh lại. Cô mở to mắt, nhìn thẳng vào khuôn mặt điển trai, rồi như chợt nhớ tới điều gì đó, một ký ức xa xôi chợt lóe lên trong mái đầu đang rất hỗn độn của cô. Cô ngây người ra một lúc, ngón tay đột nhiên co lại, móng tay bấm sâu vào làn da nâu.
Đôi mắt mơ hồ chứa đựng sự kích động rất rõ, như thể bị mất phương hướng trong bóng tối, đồng thời lại như đang cố giằng giật, do dự. Hàn Duệ cúi xuống nhìn cô, lúc đó mới phát hiện rằng, thì ra trong lòng anh cũng tồn tại tình cảm đại loại như sự xót thương. Anh nghĩ rằng cô đang sợ, liền hôn lên đôi mắt cô, khẽ an ủi bằng một giọng mà chính anh cũng chưa bao giờ nghe thấy: “Hãy tin anh, không sao đâu…”.
Cuối cùng thì anh đã đi vào cơ thể cô.
Trong khoảnh khắc ấy, Hàn Duệ cảm thấy thân thể người con gái phía dưới run lên, dường như cô bị đau, lại như có một nỗi đau khổ lớn hơn rất nhiều khác đang bủa vây cô, khiến cô phải cắn chặt đôi môi, còn đôi tay thì chống mạnh lên ngực anh.
Bất giác động tác của anh chậm lại, cho đến khi đôi mày nhíu chặt của cô giãn ra, mới đỡ eo lưng mảnh mai, mềm mại của cô và tiến sâu hơn vào bên trong cô.
Những nụ hôn tới tấp, những chuyển động mạnh mẽ và đều đặn, những tiếng rên bị vỡ ra vì đè nén sau mỗi lần tiếp xúc, cả hơi thở hổn hển và những giọt mồ hôi hòa trộn vào nhau, lấp đầy và không ngừng vọng lại trong phòng ngủ.
Thì ra là đau như vậy.
Phương Thần nhắm mắt lại, để cho hai bàn tay mình liên tục bấm vào da thịt anh, tựa như làm thế mới có thẻ giảm bớt nỗi đau như xé mà trong khoảnh khắc ấy cô phải chịu đựng.
Nhưng, còn có những điều trong lòng thì phải làm như thế nào đây?
Cô cảm thấy một sự trống trải rất khó tả trong lòng, đúng vào lúc anh đi vào cơ thể, cô cảm thấy dường như có một thứ gì đó cuối cùng đã đổ vỡ. Giữ gìn bao lâu như vậy, nhưng cuối cùng lại bị vỡ vụn trong tối tăm như thế này, một cảm giác lạnh toát nhanh chóng lan truyền khắp cơ thể cô.
Phương Thần biết rằng mình đã sai.
Bước đi này, càng là một sai lầm lớn hơn.
Nhưng cô chẳng kịp nghĩ ngợi gì nhiều, trong giờ phút ấy cô không thể phân tâm, có lẽ có chút gì đó áy náy và ân hận, nhưng chúng nhanh chóng tan biến ngay sau đó. Sự ham muốn chẳng khác gì một vòng xoáy đen ngòm và độc ác, kéo mạnh cô xuống, đẩy c nhanh chóng rơi xuống vực sâu không ngừng quay cuồng, khiến cô buông xuôi, cam tâm tình nguyện để cho ngọn lửa ấy thiêu cháy.
Khi đạt đến đỉnh điểm, cô ngửa đầu ra, cảm giác rất rõ mỗi một động tác của anh ở nơi sâu nhất trong cơ thể. Kích thích và ham muốn cùng với những động tác của anh đã khiến cho tư duy của cô như biến thành dòng chảy, không còn hình thù và cuối cùng chẳng tìm thấy đâu nữa.
Đêm ấy, Phương Thần ngủ thiếp đi trong sự mệt mỏi cực độ, giữa chừng, cô cảm thấy có ai đó dã gạt những sợi tóc bết dính mồ hôi trên mặt cô, động tác rất khẽ khàng dịu dàng, ngón tay cứ bịn rịn không muốn rời đi, nhưng vì quá mệt, cô không sao mở mắt ra được. Toàn thân cô như bị chìm xuống giữa biển cả mênh mông, bị bao bọc bởi làn nước biển đen vô tận, cô co người trong vòng tay anh theo bản năng và ngủ rất ngon lành, không hề có chút sợ hãi nào.
Sau giấc ngủ thật sâu, tỉnh dậy thì trời đã sáng bạch.
Cô nằm nghiêng, chớp mắt, nhìn ra ánh nắng sớm đầu hè rực rỡ bên ngoài cửa sổ qua tấm rèm mỏng màu nâu nhạt.