Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342429
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2429 lượt.
, nhìn thấy có khách đến, lập tức nở nụ cười tươi như hoa, hỏi với vẻ ân cần: “Thưa, có thể giúp chị gì không ạ?”
Phương Thần đáp: “Tôi muốn chọn hai lọ nước hoa, để tặng cho hai người.” Phương Thần rất ít khi dùng nước hoa, cô dừng lại là vì mùi hương của nước hoa thử có vẻ rất thời thượng, hiện tại cô đang buồn vì không biết phải làm gì cho hết khoảng thời gian còn lại.
Đứng trước rất nhiều lọ nươc hoa đủ các loại kích cỡ, màu sắc, hãng sản xuất, Phương Thần kiên nhẫn thử từng lọ một. Sau khi thử bằng giấy, dùng hết hai ba tờ xong, cô đề nghị đổi sang hạt cà phê để ngửi, mùi của nó nồng đậm, qua cơ quan khứu giác xộc thẳng lên đầu, khiến người ta lập tức tỉnh táo, dù đó chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Cô so sánh tỉ mỉ, rồi lắng nghe lời khuyên của các nhân viên hướng dẫn, sau đó lựa chọn cho mình và Tô Đông mỗi người một lọ. Khi nhận túi hàng đã được đóng gói, Phương Thần nhìn điện thoại, đã cách thời gian quy định hai tiếng rưỡi đồng hồ, không biết lúc này có bao nhiêu người đang tìm cô khắp mọi nơi?
Cô vừa đi vừa bấm điện thoại chuyển từ chế độ tắt máy sang chế độ bình thường, ngay sau đó một loạt tin nhắn liên tiếp hiện lên, khiến bàn tay cầm máy cũng đơ ra.
Tất cả đều là lời nhắn của tổng đài, số điện thoại của hai người, A Thiên và Hàn Duệ.
Phương Thần biết, hành động của mình hôm nay sẽ khiến cho chàng trai trung thành và lương thiện kia gặp những rắc rối nhất định.
Cô đứng bên đường rực rỡ ánh đèn, với những dòng xe liên tiếp nối đuôi nhau, khiến cho màn đêm vốn đen tối được thắp sáng long lanh.
Chiếc điện thoại rung lên một lần nữa.
Xung quanh là phố phường ồn ã, chỉ có Phương Thần đứng một mình lặng lẽ trong một góc nhỏ của thành phố, cúi đầu nhìn xuống màn hình đang sáng đèn, rồi nhanh chóng, dứt khoát tắt ngay cuộc gọi của người đàn ông ở đầu dây bên kia thành phố.
>Dường như để cho mình thêm chút thời gian suy nghĩ, tay cô nắm chiếc điện thoại hết chặt rồi lại lỏng, hết lỏng rồi lại chặt… Cuối cùng cô tìm đến số điện thoại của A Thiên và gọi.
“Tôi đang ở chỗ XX ngã tư đường phía Đông, cậu đến đón tôi nhé.”
Khi về tới biệt thự thì đã rất muộn, nhưng cả tòa nhà đèn điện vẫn sáng trưng.
Tiền Quân rít một hơi thuốc, hơi nheo mắt lại nói: “Cuối cùng thì cũng về! Đại ca đang chờ cô ở trên nhà đấy.”
Phương Thần không nói gì, mắt nhìn thẳng, cầm túi lên gác.
“Như thế có nghĩa là gì không biết?” Tiền Quân làu bàu, mắt quắc lên nhìn A Thiên đi theo ở phía sau, “Là thằng lỏi này làm cho chị hai giận dữ à?”
A Thiên tỏ rõ nét vô tội, vội vàng giải thích: “Làm sao mà em dám? Em thề, kể từ khi em nhận nhiệm vụ đưa đón, chị ấy luôn như vậy mà.”
Nhưng hôm nay, A Thiên đã thừa nhận rằng mình thực sự cứng lưỡi mấy lần liền, dường như phải xem xét lại cách nhìn nhận về con người, chỉ bởi vì A Thiên bỗng phát hiện Phương Thần và đại ca mà mình luôn sùng bái có điểm gì đó rất giống nhau!
A Thiên không biết rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với Phương Thần, cũng không dám hỏi cô vì sao hôm nay lại bỗng nhiên biến mất lâu như vậy. Khi trở về, dù có bị mắng, bị phạt, A Thiên đều ngoan ngoãn chấp nhận, chỉ có điều không hiểu vì sao trong lòng có dự cảm chẳng lành…
Thế là, mắt nhìn theo Phương Thần khuất dần ở góc cuối của chiếc cầu thang xoắn, A Thiên thận trọng trưng cầu ý kiến của Tiền Quân, nếu không có chuyện gì nữa thì anh em mình đi đi.”
Trên gác vẫn rất yên tĩnh, nhưng trực giác đang mach bảo với A Thiên rằng, bây giờ đi mới là thượng sách.
Tiền Quân không có ý kiến khác, khoác vai A Thiên, miệng ngậm điếu thuốc, nói với giọng không thật rõ ràng: “Đi, tìm nơi nào đó để lót dạ ăn đêm.”
Hai người ra khỏi cửa, ra đến sân, A Thiên quay đầu lại nhìn, mấy căn phòng tầng hai vẫn sáng đèn, nhưng những tấm rèm dày nặng đã che đi tất cả, không để lọt ra ngoài bất cứ tiếng động nào.
Dừng lại một chút trước cửa thư phòng đóng kín rồi Phương Thần rời đi, nhưng ngay lập tức cửa đã được người bên trong mở ra.
Dáng người cao của Hàn Duệ xuất hiện ở cửa, nét mặt rất nghiêm trọng nói: “Rốt cuộc là đã đi đâu?”
Dường như đã cảm giác thấy vẻ giận dữ của Hàn Duệ, Phương Thần bình thản hỏi lại: “Tôi đã là một người trưởng thành, có cần lúc nào cũng phải báo cáo với anh về hành tung của mình không?”
“Vậy vì sao lại không nghe điện thoại?”, người đàn ông đẹp trai hơi nheo mắt lại, rồi chăm chú nhìn cử chỉ khác thường của Phương Thần với vẻ mặt không thay đổi.
Nhưng cô không những lựa chọn cách tiếp tục tỏ vẻ coi thường anh, mà còn ném ra một câu hỏi:
“Có gì đáng lo lắng vậy?”
“Là vì chuyện lên núi lần trước à?” Phương Thần đứng yên, mắt nhìn thẳng vào anh, ánh mắt ưu trầm không thấy được bất cứ tâm trạng nào, “ Tôi lại cứ tưởng rằng anh đã giải quyết triệt để rồi. Nhưng cuối cùng cái người họ Thương ấy đã phải bỏ trốn, đến cả cái bóng cũng không dám lộ ra, chẳng phải như thế là gì?”
Nghe vậy, đồng tử trong mắt của Hàn Duệ hơi nheo lại, im lặng một lát rồi mới trầm giọng nói
“Ai đã