Nửa Viên Kẹo Ngọt Ngào Đến Đau Thương
Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342431
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2431 lượt.
ấy mới là điều mà anh mong muốn?”
“Từ trước đến nay, tôi luôn là người hiếu kỳ, tôi đã nghĩ anh để tôi trở thành người phụ nữ của mình, rốt cuộc là nhìn thấy điểm gì ở tôi? Bây giờ, cuối cùng tôi cũng đã hiểu, đối với anh, có lẽ tôi chỉ có một tác dụng.”
Đột nhiên, Phương Thần dừng lại.
Khi sắp nói ra đáp án ấy, cô không thể không thừa nhận trong lòng chợt thấy trống rỗng, cảm giác bị dồn ép trươc đó hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một cảm giác trống trải chưa bao giờ có, ngay cả đến đôi chân cũng như đang đặt trên một đám bông dày, mềm oặt, dần dần mất đi điểm dồn lực.
Cô biết rốt cuộc đó là vì sao, chỉ có điều cô không muốn thừa nhận, và cũng không dám thừa nhận, thậm chí còn cảm thấy xấu hổ khi phải thừa nhận điều đó.
Sao lại có thể như thế được?
Chuyện sao lại có thể đi đến mức này?
Lúc đầu, khi tiếp cận với Hàn Duệ, cũng vì cô mang một động cơ và mục đích. Nhưng bây giờ, cô mới phát hiện rằng, mọi thứ gần như đã sớm vượt qua khỏi tầm kiểm soát.
Có lẽ cô đã nảy sinh tình cảm với người đàn ông tàn nhẫn này.
Có lẽ cô đã có chút tình yêu đối với anh.
Nhưng, đáng tiếc, anh ta lại không thật lòng.
Giống như anh ta đã từng nói, từ trước tới nay anh ta chưa từng yêu bất cứ ai.
Dường như cô đang trải qua những giây phút vật lộn khó khăn nhất trong cuộc đời, cô nói dằn từng tiếng bằng vẻ mặt không chút biểu cảm: “Từ trước đến giờ, anh chỉ luôn coi tôi như một thứ công cụ.”
“Có phải bắt đầu từ khi tôi bị theo dõi, anh đã phát hiện ra rằng tôi có thể lợi dụng được? Hoặc, sớm hơn chút nữa anh đã nghĩ tới việc lợi dụng tôi? Ngay từ đầu khi chúng ta mới quen nhau, tôi bị người ta cướp mất ví, anh đã ra tay không phải vì người bị cướp là tôi, mà chỉ để chứng tỏ uy quyền của mình, đúng thế không? Vì tôi là người phụ nữ của anh và bị hại, anh đã bắt đối phương phải trả giá gấp nhiều lần. Anh muốn thông báo rằng, tôi là cô gái mà Hàn Duệ coi trọng! Còn cả lần đó nữa, khi tôi bị theo dõi ở khách sạn, rốt cuộc là anh đến để bảo vệ tôi, hay là muốn chứng tỏ cho bọn họ thấy chúng ta gắn bó với nhau như keo sơn, dù chỉ là mấy ngày xa cách cũng không chịu nổi?”
“Anh đã phải mất bao nhiêu thời gian để xây dựng kế hoạch hoàn hảo này?">
Khi nói xong câu cuối cùng, Phương Thần không biết mình đã kịp giấu kĩ nỗi đau trong lòng chưa, cô rời ánh mắt khỏi khuôn mặt nặng nề kia và không có ý định chờ đợi bất cứ một đáp án nào, vì từ đầu đến cuối Hàn Duệ luôn giữ im lặng, khuôn mặt không thể đoán định được của anh đã nói lên tất cả.
Cô chuẩn bị rời khỏi đó.
Giờ đây, cô không cần đến tất cả những thứ mà vì nó cô đã tìm mọi cách tiếp cận với Hàn Duệ, quên cả đáp án mà cô định sẽ thông qua anh để kiểm tra.
Mọi thứ đến đây chấm hết, cô không biết có nên mừng vì điều đó xảy ra không, vì cái ngày mà sự thật đến cuối cùng nó đã xảy ra rất nhanh.
Cô cụp mắt xuống, đi nhanh qua người Hàn Duệ.
Nhưng lần này thì động tác của Hàn Duệ nhanh hơn và sức lực cũng mạnh mẽ hơn. Anh chộp lấy tay cô, như thể muốn ngăn không cho cô dời đi.
“Tôi vẫn còn có một câu chưa nói”, mặt của Hàn Duệ sầm xuống, đôi mắt sâu thẳm lóe sáng.
“Anh còn muốn nói gì nữa?” Cô trừng mắt, rồi nhanh chóng nghiêng đầu đi qua, đúng lúc đó, một giọng nói bình thàn đến cùng cực xen lẫn vẻ mệt mỏi cố cho giấu vang lên: “Em cảm thấy mình có thể từ chối được">
“Hàn Duệ, anh là một kẻ máu lạnh khiến tôi thấy ghê tởm!”
…
Không gian tĩnh lặng dường như chỉ còn nghe thấy tiếng thở của hai người.
Không biết đã bao lâu, chờ cho đến khi những ngón tay của đối phương lỏng dần, Phương Thần mới nhắm mắt, để mình thoát ra khỏi bàn tay anh từng chút, từng chút một.
“Bây giờ mục đích của anh đã đạt được rồi, tôi cũng không còn tác dụng nữa, xin anh hãy buông tha cho tôi.”
Coi như cuối cùng cũng được giải thoát, cũng có thể từ đó lại rơi vào một vực thẳm khác, Phương Thần nắm chặt bàn tay, mím môi, đầu không ngoảnh lại, bước thẳng ra khỏi cửa.
Buổi tối hôm ấy, Chu Gia Vinh mở cửa, hơi ngạc nhiên khi đón Phương Thần trở về nhà.
“Ồ, em đi công tác đã về. Sao lại không báo trước cho anh một tiếng?”
Vì để chữa lành vết thương, Phương Thần đã đưa ra những lý do không lấy gì làm thống nhất cho mọi người, lúc đầu cô nói với Chu Gia Vinh là đi công tác, thời gian về chưa định trước.
Sau cùng, khi rời khỏi biệt thự, cô gần như bỏ lại đó mọi vật dụng thường ngày, chỉ mang túi xách theo người. Lúc này cô ném chiếc túi xuống ghế, nhướng mày lên đề nghị: “Tối nay đi uống rượu, được không?”.
“Đúng là hiếm thấy đấy.” Chu Gia Vinh đưa tay sờ cằm nhìn cô từ đầu đến chân: “Vừa mới về không thấy mệt à? Lại còn chủ động rủ đi uống rượu nữa, đúng là không giống với phong cách của em”.
“Vì thế, có thể nói là em chưa bao giờ say?”
“Chưa.”
“Thế thì rất tốt. Vì anh không thích thấy dáng vẻ của con gái khi say rượu.”
“Cũng giống em. Bất cứ trạng thái say rượu của người nào cũng đều rất không đẹp mắt.”
…
Ánh đèn chao đảo, tấm thảm mềm và êm ái,