XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342436

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2436 lượt.

n xét: “Sao lại gầy xọp đi vậy?”.
Ánh nắng buổi trưa rất gay gắt, khiến mắt cứ phải nheo nheo lại. Phương Thần đẩy chiếc kính đen trên sống mũi, nằm dưới tấm dù che nắng nhìn ra mặt biển xanh bao
la.
“Mùa hè đến rồi, chẳng muốn ăn uống gì”, cô đáp.
Tô Đông nghiêng người nhìn cô: “Đến nay cậu và Hàn Duệ thực sự không còn liên hệ gì nữa à?”.
“Ừ, chẳng phải đúng như điều cậu mong muốn sao?”
“Đúng là có phần như thế.”
“Thế còn cậu?”, Phương Thần đột nhiên hỏi.
“Mình thì sao?”, Tô Đông không hiểu.
“Đến bây giờ mà vẫn không chịu thừa nhận à?” Phương Thần cười, mắt liếc nhìn về phía người đàn ông thân hình cao ráo rắn chắc đang ở trên bãi cát gần đó, giọng nói có vẻ ám chỉ: “Thông thường vào giờ này thì cậu ở nhà ngủ vùi không biết trời đất gì. Hôm nay lại phá lệ ra khỏi nhà, hơn nữa còn rất vui chẳng phải là vì anh ta thì là gì? Chuyện này đã xảy ra mấy lần rồi, cứ tưởng là mình mù hay sao?”.
Ánh nắng của vùng biển chiếu trên cơ thể với làn da màu đồng không chút kiêng dè, đúng lúc ấy Tiêu Mạc quay người lại, ánh mắt của họ gặp nhau, anh ra dấu với ý muốn bảo hai người tới cùng lướt sóng.
Tô Đông nheo mắt không động đậy, giọng nói đầy vẻ lười biếng: “Mọi người đối xử với nhau tương đối tốt và vui vẻ”, dừng một lát, cô nói tiếp với vẻ như không có gì: “Thực ra, cũng chỉ là chơi bời mà thôi”.
Phương Thần tỏ ý không tin: “Kể từ sau khi anh Long chết, cậu đã bao giờ qua lại với ai quá hai tháng chưa?”.
Tô Đông ngẫm nghĩ, giọng nói càng trở nên mơ hồ: “Điều đó cũng chỉ nói nên rằng, sức hấp dẫn của Tiêu Mạc lớn hơn những người bình thường khác mà thôi”.
Phươn Thần nói: “Cậu nói dối mình cũng chẳng sao”.
Tô Đông phì cười: “Cưng à, đừng nói với giọng giận lẫy hờn mát như thế được không? Đi nào, xuống biển chơii”, nói xong, cô cầm chiếc khăn tắm đứng dậy.
“Để xem hai người bập bềnh trên sóng với nhau ư? Thôi, mình không có hứng”, Phương Thần cầm chiếc mũ cỏ úp lên mặt, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.






Lần này nhân dịp cuối tuần, Tiêu Mạc đứng ra tổ chức một chuyến du lịch biển hai ngày, bao luôn cả ăn.
Buổi tối, sau khi ăn cơm xong, tám người liền chia thành hai nhóm chơi mạt chược, Phương Thần vốn không giỏi trò này, nhưng cô rất may mắn, chỉ một lát đã thắng được không ít. Chu Gia Vinh vừa móc tiền ra khỏi ví, vừa thở dài, luôn mồm kêu là mắc lừa, rồi lại hỏi cô: “Chắc là em không giả làm lợn để ăn thịt hổ đấy chứ!”.
Phương Thần chỉ cười, thu tiền về phía mình một cách hả hê.
Có lẽ, đúng như mọi người thường nói: đen tình, đỏ bạc.
Tô Đông ngồi ở bàn bên kia, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng Phương Thần cười, tiếng cười lảnh lót, vui tai như tiếng ngọc rơi. Phương Thần thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn, quả nhiên chỉ thấy một khuôn mặt tươi rói như hoa nở, đến đôi mắt cũng tràn đầy niềm vui.
“Bỗng nhiên phát hiện thấy cuộc sống như thế này rất tuyệt, hơn hẳn kiểu sống ngày đêm lẫn lộn.”
Phương Thần vào trong nhà tắm sấy tóc, tiếng máy sấy tóc ù ù vọng ra.
Một lát sau, Tô Đông xuất hiện phía sau, đầu dựa vào khung cửa, đột ngột nói: “Phương Thần, mình không muốn theo nghề này nữa”.
Ngây người ra một lúc, Phương Thần tắt công tắc của chiếc máy sấy “tạch” một cái. Cô nhìn từ trong gương, hỏi: “Đây là suy nghĩ bất chật đến hay đã tính toán từ trước?”.
“Mới nghĩ tới gần đây thôi.” Tô Đông nhìn Phương Thần qua chiếc gương to, “Thì trước đây cậu cũng đã từng nói, phụ nữ mà làm cái nghề ấy không phải là kế lâu dài còn gì”.
“Nhưng mình nhớ, cậu đã không coi những lời nói đó của mình là thật.”
Tô Đông cười: “Bây giờ muốn mình thừa nhận là cậu giác ngộ cao à?”. Phương Thần lắc đầu: “Mình không biết nguyên nhân khiến cậu đi đến quyết định ấy là gì? Nhưng cái vòng mà cậu vướng vào không phải nói muốn vào là vào, muốn ra là ra được. Cậu nói thật đi, đó là vì sao?”.
“Cậu cảm thấy như thế nào?”, Tô Đông chất vấn lại vẻ thăm dò.
Phương Thần ngẫm nghĩ một lát, rồi ném ra hai từ: “Đàn ông?”.
Người đứng phía sau cô chợt im lặng, Phương Thần suy nghĩ một lát, hỏi: “Cậu chắc chắn là đáng để mình làm như vậy chứ?”.
Tô Đông ngây người một lát, rồi cười, khéo léo trả lời: “Cầm đầu một nhóm các cô gái để tìm cách kiếm sống, kiểu sống ấy không phải dành cho người bình thường, theo lý mà nói thì lẽ ra nên từ bỏ từ lâu rồi, vì thế sao lại không đáng cơ chứ?”.
“Nhưng trước đó cậu hoàn toàn không nghĩ như vậy.” Phương Thần quay người lại, “Suốt cả buổi tối cậu và Tiêu Mạc cứ người đánh mắt đi, kẻ đánh mắt lại, cậu tưởng mọi người đều mù cả chắc?”.
“Thế thì sao? Đàn ông chưa vợ, phụ nữ chưa chồng, ở bên nhau thấy vui, như thế có gì mà không được?”
“Chỉ cần vui trong một lúc thật chứ? Cậu đã vì anh ấy mà quyết tâm rửa tay gác kiếm, lúc đầu mình cũng đã khuyên cậu rất nhiều lần, tốn không biết bao nhiêu nước bọt, rốt cuộc còn không thắng nổi một người đàn ông. Như thế mà còn dám nói rằng chỉ muốn chơi bời một chút với anh ấy thôi à?”
Tô Đông không nói gì nữa.
Dưới ánh đèn, khuôn mặt của Tô