XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342435

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2435 lượt.

Đông lộ vẻ trầm tĩnh hiếm thấy, không biết cô đang nghĩ gì, một hồi lâu sau mới chậm rãi nói: “Nếu không thế thì sao nào? Cậu nghĩ rằng giữa mình và anh ấy thật lòng ư?”.
“Cậu đã yêu anh ấy rồi à?”, Phương Thần ngạc nhiên, vì kể từ ngày quen biết với Tô Đông, cô chưa bao giờ thấy Tô Đông trong dáng vẻ ấy.
Tô Đông lắc đầu, cười đáp: “Vấn đề này chẳng có chút ý nghĩa nào. Điểm mấu chốt là, anh ấy không thể yêu mình được.” Đang nói đến đó thì có tiếng chuông điện thoại, Tô Đông cúi đầu nhìn một cái, liền quay người bước ra cửa. “Mình ra ngoài một chút, cậu ngủ trước đi nhé”.
Phương Thần không biết Tô Đông đi ra ngoài trong bao lâu, chỉ biết rằng đến khi cô ngủ rồi thì Tô Đông vẫn chưa về.
Ngày hôm sau mọi chuyện vẫn bình thường như cũ, họ không thảo luận về chủ đề tối hôm trước, cứ như thể chưa từng xảy ra bất cứ chuyện gì, Phương Thần cũng không hỏi cô rằng tối hôm qua đã đi đâu, làm gì.
Nhưng thực ra, đáp án không cần nói cũng biết.
Phương Thần nghĩ, có lẽ mọi người đều không qua khỏi cửa ải này, chỉ khác nhau là có người thì lựa chọn cách trốn chạy như con hổ bỏ lại đuôi trên tường, còn có người thì lại lựa chọn cách lao vào như con thiêu thân.
Mấy ngày sau, khi Phương Thần hoàn thành cuộc phỏng vấn ở hiện trường vừa về đến cổng cơ quan thì bị chặn lại.
Đó là hai người đàn ông lạ mặt, ăn mặc nhã nhặn, người lớn tuổi hơn trong số họ nói một cách lịch sự: “Cô là cô Phương phải không? Chúng tôi là trinh sát hình sự, cảnh sát phía tây thành phố, hiện nay chúng tôi đang điều tra về một vụ án, hy vọng cô có thể phối hợp, cung cấp cho chúng tôi những tư liệu cần thiết”. Nói xong, người ấy và đồng nghiệp cùng xuất trình thẻ, sau đó làm một động tác với Phương Thần, mời cô lên chiếc xe có biển số riêng của cảnh sát đang đỗ bên lề đường.
Phương Thần nhớ, lần trước cô tới nơi đó là khi Cận Tuệ chết. Buổi sáng hôm ấy trời rất lạnh. Cận Vĩ gào thét như phát điên trước mặt cô, từng làn hơi màu trắng tỏa ra từ miệng cậu, đôi mắt của cậu cũng chứa đầy hơi nước. Còn cô, không thể ngờ được rằng, chính trong ngày hôm đó, vì một cô gái bị chết mà cô đã bắt đầu qua lại với một người đàn ông.
Đến nay, thoắt một cái nửa năm đã trôi qua.
Cô ngồi trước chiếc bàn sơn đen có phần cũ kỹ, trong tay mân mê chiếc ly giấy dùng một lần. Trận đấu súng hôm ấy ở trên núi cuối cùng cũng đã điều tra đến cô, mặc dù thời gian có hơi lâu một chút.
Trước những câu hỏi liên tiếp của phía cảnh sát, Phương Thần hoàn toàn tỏ ra không chút phiền phức, ngoài một thoáng do dự ban đầu diễn ra rất ngắn mà người khác không thể phát hiện ra, thì từ đầu đến cuối cô vẫn luôn giữ giọng nói và hơi thở rất bình thường. Cô tường thuật lại một cách rất rõ ràng: “Lúc đó tôi thực sự đang nghỉ phép năm, nhưng đúng như những lời tôi vừa nói, tôi đã đi du lịch để xả stress một mình. Tôi nghĩ, tôi không thể giúp gì cho các anh về vụ án mà các anh vừa nói”.
Ngược lại với thái độ của cô, nhân viên thẩm vấn ngồi đối diện tỏ ra có phần nôn nóng, chau đôi mày rậm lại, nói: “Cô Phương, tôi thấy cần thiết phải nhắc lại để cô rõ, tính chất của vụ án này rất nghiêm trọng, đồng thời liên quan đến các thế lực xã hội đen và cũng rất nguy hiểm. Hôm nay chúng tôi mời cô tới đây để phối hợp, nếu cô thực sự biết điều gì, mong cô không vì lo sợ mà che giấu”.
Phương Thần nghe xong, mỉm cười: “Chuyện mà anh nói thực sự không có liên quan gì đến tôi, tôi cũng không có gì phải lo lắng, càng không có gì để phải che giấu”. Thấy đối phương dường như càng nhíu mày chặt hơn, có vẻ bất mãn và nghi ngờ, cô lại chậm rãi nói: “Đồng chí cảnh sát, là một công dân từ trước đến nay luôn tuân thủ pháp luật, tôi rất rõ về những nghĩa vụ cần thực hiện của mình. Nếu có thể được, tất nhiên là tôi bằng lòng phối hợp với các anh tấn công vào thế lực đen tối, về điểm này mong các anh đừng nghi ngờ gì”.
“Vậy thì được rồi.” Nhân viên thẩm vấn dừng lại, nhìn vào trong mắt cô: “Vậy, xin hỏi cô có quen với người đàn ông tên là Hàn Duệ không?”, vừa nói người ấy vừa lôi một tấm ảnh từ trong cặp hồ sơ ra, rồi đẩy nó đến trước mặt cô.
Bức ảnh đó rõ ràng là được chụp từ một khoảng cách tương đối xa, ánh sáng và góc độ đều không tốt lắm, nhưng có lẽ vì chiếc máy thuộc loại kỹ thuật cao, vì thế hình ảnh trên đó rất nét.
Trong bức ảnh, Hàn Duệ đang bước ra từ hộp đêm của mình, phía sau là n thuộc hạ, đám người ấy cũng mặc quần áo màu đen giống như Hàn Duệ, dưới ánh đèn trong màn đêm và giữa những người rất đỗi bình thường bên đường, trông họ càng nổi bật, cẳng khác gì hạc giữa bầy gà.
Vì bức ảnh chụp từ một khoảng cách rất xa, nên chỉ chụp được một nửa khuôn mặt trông nghiêng của Hàn Duệ. Tuy vậy, đường nét trên khuôn mặt anh vẫn rất rõ, đôi mày lưỡi mác, đôi mắt sáng, nét mặt tuấn tú, còn vẻ lạnh lùng chẳng khác gì một bức bình phong vô hình vạch rõ ranh giới giữa anh và những người khác, dù đó là trên nền ảnh bất động.
Ánh mắt của Phương Thần chỉ dừng lại trên tấm ảnh trong giây lát, rồi ngẩng đầu lên, nói với vẻ mặt bình thản: “Có biết”. Thực ra, ngay từ khi nhìn th