Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342556
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2556 lượt.
ngồi ở những góc mà ít bị người khác quấy rầy nhất, ghé sát đầu vào nhau thì thầm tâm sự, thỉnh thoảng lại khẽ khúc khích cười.
Phương Thần chọn một chiếc bàn hai người ngồi sát bên cửa sổ, đầu tiên cô đưa mắt nhìn ra ngoài một cái, không thấy A Thiên bám theo, lúc đó mới ngồi hẳn xuống với vẻ hài lòng. Kể từ sau lần trước, cô rất chú ý và cũng đã mấy lần phát hiện ra, sau đó thì không thèm để ý đến A Thiên nữa, bởi vì cô biết rõ cậu ta cũng chỉ làm theo lệnh của Hàn Duệ mà thôi, rồi bỗng dưng lại trở thành nơi để người khác trút giận thì cũng thật đáng thương.
Hôm nay nhân lúc trời mưa,. Cô đã cắt đuôi được A Thiên, rồi chẳng nhìn vào bảng thực đơn mà chỉ gọi một tách cà phê kiểu Ý đậm đặc.
Thực ra, bình thường cô rất ít khi uống loại đồ uống này, hễ là những thứ có thể gây nghiện, kể cả trà cô đều ít khi đụng tới. Chỉ riêng điểm này thôi thì cô đã bị coi là đứa con lạc loài trong gia đình. Bởi vì trong gia đình có phong tục truyền thống, cha cô- ông Lục Thành Quốc là một chuyên gia thưởng thứ
Vì hai bàn ở gần nhau, nên xen lẫn mùi thơm của cà phê bây giờ còn có cả mùi nước hoa Eau de Cologne, Phương Thần chợt đưa mắt nhìn người ấy kỹ hơn.
Và rồi cô bất giác ngây người ra.
Gần như lần nào cô đưa mắt sang nhìn cũng chạm phải ánh mắt của hắn ta. Người đàn ông ấy ấy vừa nhấm nháp tách cà phê với vẻ lịch lãm, vừa chăm chú quan sát cô.
Ánh mắt của hắn ta chứa đựng ý thăm dò rất rõ, cứ lướt đi lướt lại từ đầu xuống chân cô, đồng thời nó ẩn chứa vẻ tối tăm và sắc lạnh, khiến người ta có một cảm giác khó chịu khó nói rõ lý do.
Phương Thần thấy không được vui, trong lòng nghĩ, cho dù là theo lối của phương Tây thì cũng không nên mất lịch sự như vậy. Khóe môi cô hơi trễ xuống, vẻ mặt cũng tỏ ra lạnh lùng hơn, nhưng người đàn ông kia làm như không biết đến điều đó, vẫn mỉm cười nhìn về phía cô, đôi mắt sâu và xanh biếc nheo lại, rồi đưa tách cà phê lên làm động tác chào như với một người bạn cũ, nói vừa đủ để cô nghe thấy: “Người đẹp, tách cà phê này để tôi mời cô”
Giọng nói của hắn ta ẩn chứa sự khiêu khích, nhưng vẻ mặt thì lại tỏ ra rất chân thành. Phương Thần không đáp lại, cô không có ý lợi dụng người khác trong những chuyện như thế này, nên đưa mắt ra ngoài nhìn bầu trời đã tạnh mưa, rồi lấy từ trong ví ra hai tờ tiền đặt dưới đáy cốc, đứng dậy định đi.
Ánh mắt của người đàn ông kia dõi theo mọi động tác của cô, vẫn với vẻ không hề che giấu và như dán vào người cô.
Phương Thần cố nén, tay cầm chiếc túi đi ngang qua hắn ta, nhưng khi cô đi tới chỗ cách hắn ta mấy mét thì lại nghe thấy hắn ta lên tiếng.
Lúc đó, trong quán cà phê vắng và yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng của mấy chiếc quạt cũ kỹ màu đồng tít trên cao quay vù vù. Giọng của hắn ta không to, chậm rãi, nhưng khi nó đi vào tai cô thì lại chẳng khác gì tiếng sấm giữa đất bằng.
“Tôi biết cô”, người đàn ông xa lạ nói.
Phương Thần dừng bước, hắn ta có vẻ rất bí hiểm: “Ngoài ra, tôi còn biết cả chị của cô nữa”.
Phương Thần bất giác giật mình, mặt hơi biến sắc, hỏi: “Anh là ai?”.
Nhưng đồi phương không trả lời cô, hình như hắn ta đang thích thú khi thấy vẻ ngạc nhiên của cô lúc này, lại hình như đang thưởng thức vẻ xinh đẹp của cô, để cho ánh mắt mình mặc sức lướt trên mặt cô không chút e dè, rồi trầm giọng khen: “Trước khi tôi đến Trung Quốc, tôi nghĩ Lucy là một cô búp bê có vẻ đẹp pha trộn giữa phương Đông và phương Tây đẹp nhất mà tôi từng gặp, nhưng cô còn đẹp hơn cô ấy và có lẽ số phận cũng may mắn hơn”. Khi nói đến câu cuối cùng, hắn ta làm ra vẻ thương xót, rồi dựa vào lưng ghế, khẽ nhún vai.
Hắn nhìn vẻ mặt bỗng nhiên trở nên căng cứng của Phương Thần, cuối cùng tự giới thiệu một cách vắn tắt:
“Jonathan. Từ trước đến nay Lucy chưa bao giờ nhắc đến tôi với cô ư? Thế thì thật là đáng tiếc, tôi và cô ấy từng có mối quan hệ tương đối tốt.”
Thực ra, kể từ sau khi Lục Tịch xảy ra chuyện, ngoài việc mang một số di vật còn lại của cô từ nước ngoài về, gia đình họ Lục đã từng liên lạc với những người bạn học của Lục Tịch. Sự việc xảy ra quá đột ngột, nên chẳng ai có thể chịu đựng được cú sốc, và cũng không muốn chấp nhận hiện thực tàn nhẫn ấy.
Gia đình cô đã hỏi hầu hết những người thường ngày có mối quan hệ thân thiết với Lục Tịch, nhưng không hề có được bất cứ thông tin nào. Biểu hiện của Lục Tịch ở trường tương đối tốt, quan hệ với mọi người cũng thế, nên mọi người đều cảm thấy đau buồn và thương tiếc trước sự ra đi của cô, đồng thời cũng lần lượt cho biết họ không hiểu lắm về cuộc sống riêng tư của cô.
Cũng đúng như vậy, trong xã hội phương Tây, trong nền văn hóa luôn đề cao sự tự do và bí mật cá nhân, thì cuộc sống riêng ư của một lưu học sinh nước ngoài rất ít được người khác chú ý.
Thế mà bây giờ người đàn ông này- Phương Thần nhìn hắn không chớp mắt, một người đàn ông xuất hiện đột ngột như từ trên trời rơi xuống, không những tự nhận là biết Lục Tịch mà còn có vẻ như còn biết cả nguyên nhân cái chết của chị ấy. Phương Thần, lúc đó khi cùng bố mẹ lo liệu hậu sự cho Lục Tịch ở Mỹ, hoàn toàn