80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342561

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2561 lượt.

không hề biết rằng trong cuộc sống của Lục Tịch tồn tại một người như thế này.
Tiếng chuông lảnh lót vang lên từ phía sau cánh của lớn, lại một người khách mới đẩy cửa bước vào. Nhân khi đó Phương Thần lấy lại vẻ bình thản, nhìn Jonathan nói với giọng khẳng định: “Anh đến đây chính là để gặp tôi?”, cô hoàn toàn không hề ngây thơ đến mức cho rằng đây là một tình huống ngẫu nhiên.
Jonathan nhướn đôi lông mày màu vàng nhạt không có ý phủ định, tay bám trên tay vịn ghế, lúc này trong điệu bộ của hắn khác hẳn với vẻ lịch lãm, nhã nhặn lúc trước, hắn chỉnh lại tư thế ngồi, và tỏ ra không sẵn sàng trả lời bất cứ câu hỏi nào.
Lúc đó Phương Thần mới phát hiện ra rằng, khi không cười thực ra khuôn mặt của người đàn ông ấy rất lạnh lùng, thậm chí còn có vẻ dữ dằn nữa, trong đôi mắt màu xanh biếc như nước biển ấy dường như không có chút hơi ấm nào, khi nhìn ai đó lâu đến ánh nhìn cũng mang vẻ lạnh lùng.
Bất giác Phương Thần chau mày, trong lòng lại càng thấy hoài nghi. Người đàn ông xuất hiện đột ngột này rất đáng nghi, trực giác của Phương Thần nhận thấy khi còn sống, lẽ ra Lục Tịch không nên có bất cứ mối quan hệ nào với người đàn ông này mới đúng.
Người xưa có câu: Người tự dưng tìm đến là kẻ mang ý đồ xấu, Phương Thần rất hiểu điều này, trước khi chưa hiểu rõ về động cơ của Jonathan, cô chỉ còn cách cố nén mối nghi ngời trong lòng. Vì vậy, trầm ngâm một lát, Phương Thần nói bằng giọng bình thản và có phần cứng cỏi: “Xin lỗi, tôi nghĩ rằng mình không có thời gian để đùa giỡn với anh”. Nói xong, cô làm ra vẻ thực sự không có ý dừng lại, quay người bỏ đi.
Khi cô sắp tới cửa, phía sau lưng vẫn không có tiếng động nào. Phương Thần không khỏi thấy có chút do dự, nhưng bước chân cô vẫn không hề chậm lại, cô đầy cảnh của kính bước thẳng ra ngoài.
Mây đã tan hẳn, mặt trời ló rạng, không khí rất trong lành, đến cả những con phố cũng được trận mưa bất chợt rửa sạch, những khóm hoa dọc hai ven đường ánh lên màu sắc tươi thắm.
Phương Thần ngẩng đầu lên nhìn mặt trời, hít một hơi thật sâu, vẫn chưa kịp ngẫm nghĩ xem hành động đó của mình là đúng hay sai, thì đã thấy người phục vụ chạy đến gọi cô.
Người phục vụ đưa một mảnh giấy.
“Vị khách người nước ngoài vừa nói chuyện với cô nhờ tôi chuyển nó cho cô.”
Đó là một trang sổ để khách hàng ghi lại ý kiến của mình, trên đó viết một dòng tiếng Anh:
Ba giờ chiều ngày mai tôi sẽ gọi điện cho cô.
Ghi chú: Tôi tin chắc rằng, cô sẽ rất hứng thú với những chuyện liên quan đến Lucy.






Ngày hôm sau quả nhiên Phương Thần nhận được điện thoại của Jonathan rất đúng giờ. Cô không hề cảm thấy tò mò vì sao hắn ta lại có số điện thoại của cô, chuyện đã đến nước này, có thể thấy Jonathan tới đây với mục đích nào đó, chỉ cần hắn ta có ý định thì tất cả những thông tin mà hắn muốn biết về cô, dù có nhiều hơn nữa hoàn toàn không phải là một việc khó.
Cô đồng ý sẽ gặp hắn tại sân của khu mua sắm ở trung tâm thành phố đông đúc nhộn nhịp , trong một khoảng thời gian dài nhất định, chuyện này khiến Phương Thần bỗng nhiên thấy rất giận dữ. Hình như cũng đoán được vẻ không vui của cô, Jonathan cười khẽ, chỉ có điều tiếng cười ấy không hề mang vẻ chân thành.
Jonathan nói với vẻ tỉnh queo: “Không lẽ cô không muốn biết nguyên nhân thực sự dẫn đến cái chết của chị cô sao?”.
Giọng nói của hắn rất bình thản, như thuận miệng nói ra nhưng đối với Phương Thần thì đó chẳng khác gì sét đánh ngang tai.
Chiếc điện thoại trong tay cô suýt nữa thì tuột khỏi tay, còn trái tim trong lồng ngực lại đập rất dữ dội.
Phương Thần ngồi đó, vẻ bình tĩnh vượt xa sự dự liệu của Jonathan, điều này đã khiến cho hắn thấy hoài nghi và tự hỏi: Liệu mình có quá coi thường không, có lẽ ngay từ lúc đẩu mình đã không đánh giá chính xác về cô gái này, nên mới khiến cho sự việc ngay từ lúc mới bắt đầu đã vượt qua dự liệu.
Nhưng, may sao, tất cả vẫn nằm trong vòng kiểm soát. Jonathan nghĩ, dù sao thì trong tay minh vẫn nắm được con bài quan trọng nhất.
Nghĩ đến đây, Jonathan lại nén cơn tức giận xuống, cũng không giục giã mà cầm chén trà lên nhấp một ngụm vói kiểu làm bộ làm tịch.
Mùi thơm vấn vít xung quanh, kèm theo hơi ấm có phần hơi nóng. Phương Thần ngước mắt lên hỏi: "Quan hệ của anh với Lục Tịch là như thế nào?".
Cuối cùng thì cô ta cũng lên tiếng, tuy nhiên câu hỏi đầu tiên hoàn toàn không như Jonathan dự liệu, nhưng hắn ta tỏ vẻ như không để ý đến điều đó, khẽ nhếch môi lên với vẻ thân thiện, “Là bạn thân".
Phương Thần "ừm" một cái, không tỏ ra tin tưởng nhưng cũng không có ý hoài nghi rõ ràng.
Cô nói tiếp: "Thực ra, điều tôi tò mò nhất không phải là chuyện đó".
"Đó là chuyện gì?"
Jonathan làm hơi hiếu kỳ, thực ra trong lòng thấy rất không vui.
Hắn chỉ cách Phương Thần một chiếc bàn vuông, ánh mắt của hai người nhìn thẳng vào nhau.
Chưa có ai dám nhìn hắn bằng ánh mắt không chút e dè ờ một khoảng cách rất gần như vậy! Vừa phải cố nén cơn thịnh nộ trong lòng, Jonathan vừa phải đánh giá lạ