Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342438
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2438 lượt.
Cánh cửa nặng nề khép lại, người đàn ông thanh tú luôn đeo cặp kính ngồi trong phòng VIP đột nhiên nói với giọng pha chút cười cợt: “Chúng ta làm như vậy, chưa chắc Phương Thần đã cảm ơn. Đại ca cũng nhìn vẻ khó xử vừa rồi của A Thiên đấy, em dám chắc cậu ấy đã bị Phương Thần mắng cho một trận”.
Hàn Duệ khẽ “Ừm” một tiếng, “Nhưng bây giờ việc có muốn thế hay không đâu có thể do cô ấy quyết định”.
Vẻ mặt lạnh lùng, giọng nói bình thản. Tạ Thiếu Vĩ nhìn vẻ ngoài của đại ca mình lúc này mà trong lòng không nén được tiếng thở dài.
Quan tâm tới một người không lẽ lại khó khăn đến thế sao? Hay là bình thường Hàn Duệ lạnh lùng tàn nhẫn quen rồi, nên trong chốc lát chưa thể thay đổi ngay được? Vì thế nên rõ ràng là lo lắng cho sự an toàn của Phương Thần, nhưng khi nghe những lời nói từ miệng của Hàn Duệ thì lại thấy rằng nó giống như việc ép buộc một người con gái phải chấp nhận một việc mà cô ấy không thích.
Tạ Thiếu Vĩ khẽ lắc đầu, nhưng rồi lập tức nghĩ ngay đến một chuyện khác, nên đổi chủ đề câu chuyện, nói với vẻ mặt rất nghiêm túc: “Đại ca, anh nói xem, bây giờ cảnh sát đã tìm đến Phương Thần, như thế liệu có bất lợi đối với chúng ta không?”.
“Có lẽ là không đâu.” Hàn Duệ nhắm mắt vẻ như muốn ngủ, trên khuôn mặt lạnh lùng của anh không nhìn thấy bất cứ vẻ bất an và hoài nghi nào. Tạ Thiếu Vĩ cảm thấy ngạc nhiên: “Vì sao?”.
“Vì cô ấy không phải là người thích mang lại phiền phức cho mình. Trong chuyện này, bịa ra một lý do nói dối cảnh sát, phủi sạch mọi mối liên quan, sẽ bớt việc cho cô ấy hơn là thừa nhận mình đã có mặt trong trận đấu súng ấy.”
“…”
Có lẽ Hàn Duệ hoàn toàn không ý thức được vẻ khẳng định chắc chắn trong lời nói của mình, còn Tạ Thiếu Vĩ sau khi nghe xong đã ngây người ra một lúc.
Chỉ có rất ít người biết được lý do ra đi của Phương Thần, và Tạ Thiếu Vĩ là một trong những người đó. Tuy nhiên Tạ Thiếu Vĩ lại không cho đó là trở ngại gì lâu dài, bởi theo như những gì Tạ Thiếu Vĩ hiểu về đại ca của mình, chỉ cần là thứ mà Hàn Duệ muốn có thì chưa bao giờ anh thất bại.
Huống chi đó chỉ là một người con gái?
Lần này Tạ Thiếu Vĩ không cân nhắc nữa, mà nói thẳng những suy nghĩ trong lòng của mình : “Đại ca, nếu anh thấy thích cô ấy thật, thì tại sao lại không tìm cách đưa cô ấy về?”.
Hàn Duệ bỏ ngoài tai những lời này của Tạ Thiếu Vĩ, chỉ mở to mắt liếc anh ta một cái, rồi đột ngột hỏi: “Đã tìm ra vị trí hiện tại của Jonathan chưa?”.
“Đã điều tra rồi ạ, hắn ta cùng các thuộc hạ đúng là đã tới Trung Quốc, hơn nữa rất có khả năng đã tới thành phố này”, Tạ Thiếu Vĩ nói, vẻ mặt rất nghiêm túc, tay đẩy chiếc gọng kính trên sống mũi lên.
Hàn Duệ hừ một tiếng: “Xem ra, hành trình của tôi phải thay đổi rồi, đến vé bay sang Mỹ cũng không phải mua nữa”.
“Em đã gọi điện thoại sang đó hỏi, nghe nói lần này hắn ta không mang theo nhiêu thuộc hạ, có lẽ vì không muốn đánh động quá lớn tới đại ca. Suy cho cùng thì đây cũng không phải là địa bàn của hắn, nên nếu hành động thì khả năng hắn ta bị thua là rất lớn.”
“Tôi và hắn sống cùng nhau mười mấy năm, không ai hiểu rõ tính cách của hắn hơn tôi. Jonathan tuy không thông minh như những người anh em khác, nhưng lại là người rất có dã tâm. Làm nghề này, tất nhiên đầu óc rất quan trọng, nhưng nhiều khi thời cơ mới là quan trọng nhất. Hắn ta là kẻ rất biết chớp lấy thời cơ”, nói đến đây, Hàn Duệ hơi dừng lại, khóe miệng khẽ nhếch một nụ cười chế nhạo: “Có lẽ hắn là một gã nước ngoài hiểu rõ thực chất của câu thành ngữ đuổi cùng giết tận, loại bỏ tận gốc hơn rất nhiều người Trung Quốc”.
Tạ Thiếu Vĩ khẽ gật đầu, mặt vẫn lộ ra vẻ nghi ngại: “Lần này rõ ràng là hắn ta nhằm vào đại ca”.
Hàn Duệ cười lạnh lùng, không nói.
Trên danh nghĩa thì Hàn Duệ và Jonathan là anh em, nhưng thực chất lại không có bất cứ mối quan hệ huyết thống nào. Dường như kể từ khi được mẹ đưa đến cánh cổng gia tộc Markus Rosenberg, thì oán thù và tranh đấu giữa hai người chính thức bắt đầu.
Sau cùng, Hàn Duệ phủi vạt áo, đứng lên, dặn dò với vẻ mặt nghiêm túc, lạnh lùng: “Cậu hãy cho người tiếp tục điều tra về Jonathan, tôi muốn biết tường tận về hành tung của hắn, bao gồm cả tài liệu về b thuộc hạ mà hắn mang theo, dọc đường gặp gỡ những ai… Tất cả đều phải điều tra rõ ràng cho tôi. Còn nữa, cậu cũng phải nhớ cho người bám sát chặt chẽ chuyến hàng hiện đang giao dịch với người Mexico. Người anh trai thân thiết của tôi đã lựa chọn thời điểm này từ nơi xa vạn dặm tới thăm tôi, không phải chỉ đơn giản là muốn cái mạng của tôi không đâu”.
Khi Phương Thần vội vàng chạy vào quán cà phê tránh mưa thì người cô cũng đã bị ướt khá nhiều. Những trận mưa và sấm chớp mùa hè đến vừa nhanh vừa lớn, khiến cho người ta chẳng kịp đề phòng. Sửa lại mái tóc bị ướt, Phương Thần theo người phục vụ bước vào chỗ ngồi.
May mà đúng vào buổi trưa và cũng không phải cuối tuần, nên quán có vẻ vắng khách. Cả căn phòng lớn theo kiến trúc cổ chỉ hai ba bàn là có khách và đều là những cặp tình nhân, họ