Tác giả: Túy Tiểu Tiên
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341739
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1739 lượt.
chung quanh cũng không chú ý đến.
Triệu Phương Nghị trong lòng thấy không vui, từ xa đã nhìn thấy dáng vẻ cười kiều mị quyến rũ, hấp dẫn các ánh mắt của các đại lão gia. Mới vừa rồi còn nghĩ ở bên trong toa xe còn có hai người đang ngủ, tính toán ăn điểm tâm ở cái bàn trên lối đi nhỏ nhưng hiện tại anh lại đem đồ ăn chuyển trở về trên giường nằm rồi.
Điền Mật Nhi vừa húp cháo với rau trộn, đây là loại rau trộn mà Triệu Phương Nghị vẫn rất thích ăn. Nguyên liệu chủ yếu là cải bắp cộng thêm tám loại phụ liệu nữa như: hoa cúc vàng, măng đào vào mùa đông, nấm mèo, trà can, cà rốt thái sợi, rau khô thái nhỉ, tàu hủ ky, vừng trắng. Điền Mật Nhi làm món rau trộn này rất ngon, bởi vì cô còn cho thêm cá bạc nhỏ vào khiến món rau trộn này khi ăn hương vị thơm ngon hơn rất nhiều.
Mang theo món ngày lên trên tàu ngày hôm qua đã ăn một bữa nên cá bạc nhỏ ở bên trong đã bị Triệu Phương Nghị nhặt sạch nhìn thấy còn sót lại một con Điền Mật Nhi liền gắp lên đưa đến khóe miệng của Triệu Phương Nghị.
Triệu Phương Nghị cau mày, dùng đũa muốn gắp lấy, Điền Mật Nhi nũng nịu mở miệng dụ dỗ để cho anh phải há miệng ra. Triệu Phương Nghị nhìn chung quanh một chút, thấy không có ai chú ý thì lúc này mới há miệng ra ‘ A ’ một cái cho miếng cá vào miệng, dáng vẻ không được tự nhiên lắm.
Điền Mật Nhi cười cong mắt lên, bê chén cháo lên húp thì liền thấy một đôi đũa đưa qua trong chén của cô có thêm một miếng trứng gà. Điền Mật Nhi nhìn anh vẫn là một bộ dáng cương trực liêm chính như cũ không hề thay đổi.
Thật là không được tự nhiên! ! Anh như vậy cũng thật đáng yêu, ha ha! ! Làm cho người ta thật muốn trêu chọc nhiều thêm một chút! !
Ăn xong điểm tâm, Triệu Phương Nghị đi ra chỗ nối tiếp giữa các toa xe hút thuốc. Trong toa xe còn có người ngủ, cứ cảm giác có mùi của người khác thì lại thấy không được thoải mái lắm nên Điền Mật Nhi cũng muốn đi ra ngoài ngồi một lát. Đối với hành động trêu hoa ghẹo nguyệt này của cô dĩ nhiên là bị Triệu Phương Nghị nghiêm khắc ngăn lại rồi. Trên tàu phụ nữ cũng hiếm, bên ngoài lại có một đám đàn ông háo sắc, một cô gái nhỏ mềm mại yểu điệu như cô ngồi ra bên ngoài không phải là tạo điều kiện cho bọn họ nhìn đã con mắt hay sao.
"Đừng nghĩ vừa thi xong thì muốn chơi thế nào cũng được, vào đại học phải tập thói quen tự học là chính, thói quen tốt cần phải kiên trì! Vào đọc sách đi!" Ở trong hành lang xem không được sao? Thôi vậy, chuyện nhỏ cũng đành nghe theo anh.
"Ừ, vậy em trở lại chúng ta cùng luyện tiếng Anh đi, anh cũng có thể thuận tiện học tập thêm một chút." Điền Mật Nhi phát âm cũng không tệ, đời này trí nhớ lại siêu quần, tiếng Cô vừa có thể nói vừa có thể viết thông thạo lại vừa có phương pháp học tập tốt nên Triệu Phương Nghị mặc dù học lại từ đầu, nhưng kiếm lời lại không nhỏ so với mấy năm học ở trường còn tiếp thu nhanh hơn.
Từ đơn và câu ngoài đọc ra Điền Mật Nhi còn yêu cầu anh học thuộc, người dân học ngoại ngữ phần lớn đều viết là chính, học cũng chỉ để ứng phó với cuộc thi vì vậy sau này ít có người có thể mang ra vận dụng được trong thực tế. Nếu có một môi trường tốt để ôn luyện thì so với học thuộc có hiệu quả hơn nhiều.
Trong lúc học cô giảng giải cho anh cách xử lý những yếu điểm, sau đó bắt đầu để cho Triệu Phương Nghị luyện phát âm, Điền Mật Nhi đọc một lần, anh sẽ đọc theo mấy lần, đem những thứ đã học qua liên tục đọc lại một lần nữa. Giọng của hai người không lớn không nhỏ vì sợ ảnh hưởng đến những người khác, nhưng vì tạp âm quá lớn nên so với thường ngày ở nhà phát âm cũng lớn hơn một chút.
Vẫn là người đàn ông dám yêu dám hận như thiếu tá nhà cô tốt hơn nhiều, tối thiểu là không ai dám ở trước mặt anh nói mẹ anh như thế này như thế kia, trừ phi không sợ đầu mình bị đánh thành đầu chó.
Aiz, nói tóm lại là không có quan hệ, Điền Mật Nhi lấy sách ra đọc giết thời gian. Thời gian này bị bà Phương Di rèn một chút tật xấu, vào buổi tối khi đọc sách đều sẽ mang cho cô một ít đồ ăn vặt, sợ ban đêm học tập lại đói bụng nên hiện tại chỉ cần vừa cầm sách lên thì trong miệng liền muốn ăn cái gì đó. Nhớ lại hình như bà có nói ở trong túi có để chút đồ ăn vặt, Điền Mật Nhi mở ra tìm liền thấy có táo ta, kẹo gừng, sữa chua, sữa tươi và bò khô. Bà Phương Di hồi trước đã từng đến binh đoàn Nội Mông trợ giúp xây dựng nên có rất nhiều bạn bè ở đây, nghe người ta nói ăn thịt bò khô và uống sữa tươi sẽ bổ sung thể lực kèm theo dinh dưỡng rất tốt. Nên bà nhờ người ta mua không ít, thấy điền Mật Nhi cũng thích ăn, nên chuẩn bị nhiều một chút.
Khi xem sách, thời gian liền trôi qua rất nhanh, cảm giác hai người kia đi chưa được bao lâu đã thấy trở lại rồi. Đừng nhìn cô gái tên Vương Vi kia cao ngạo như vậy thì ra cũng còn rất lễ độ : "Cô em! Chúng tôi ngồi ở đây một lát được chứ!" Muốn toát mồ hôi, cô em! ! ! Xưng hô thật 囧! Điền Mật Nhi gật đầu một cái ý rằng bọn họ cứ tùy ý đi. Hai người ở đó hi hi ha ha làm tâm của Điền Mật Nhi cung không yên, xem sách cũng không vào, đành ngồi ở bên