Tác giả: Túy Tiểu Tiên
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341720
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1720 lượt.
hơn, nhà nhà đều làm bánh nhân đậu, bánh bột lọc, bánh bao, bánh ngọt, giết lợn mổ dê, làm lòng dồi, đầu lợn quay, vào những ngày tháng chạp mọi người ngồi chơi mạt chược, chơi bài, khắp nơi đều toát ra không khí vui vẻ của năm mới.
Mấy năm trước vì phải lo lắng cho con cái nên Điền Đại Hà và Vương Tứ Nhi vẫn luôn cần kiệm nắm chặt dây lưng quần sống qua ngày, hiện tại bọn nhỏ cũng có thể làm ra tiền rồi, bọn họ cũng nguyện ý làm những thứ tốt hơn cho bọn chúng ăn. Cũng không cần quan tâm tiêu hết bao nhiêu tiền, họ cũng đã chuẩn bị nhiều tiền mang đến đây rồi. Hai người đều có chút tay nghề, làm cái gì ăn cũng ngon, tay nghề của Điền Mật Nhi chắc cũng bắt nguồn từ đây, làm cho hai vợ chồng Phương Di và Triệu Quốc Đống ăn đến no căng cả bụng.
Không ít người ở sau lưng cười Triệu gia kết thân với nhà nghèomà lại còn muốn khoe khoang, nhưng sau khi thấy Điền Dã lái chiếc xe con đời mới nhất qua lại, ra vào để đưa đồ tết thì tất cả bọn họ đều im miệng hết rồi, nhưng lại nói Điền Gia là nhà giàu mới phất, dựa vào quan hệ với Triệu gia mới được như vậy.
Đầu năm mới, hai vợ chồng Điền Mật Nhi cũng về tới nơi, Vương Tứ Nhi nhìn Triệu Phương Nghị mặc quân trang trong lòng cảm thấy rất thích, càng xem càng thấy hài lòng. Làm cho Triệu Phương Nghị nhiều đồ ăn rất ngon, về sau con gái cũng có chỗ dựa rồi ! Trong lòng hai nhà thông gia đều biết, nhà người ta coi trọng con nhà mình, nên phải đối đãi với nhà con người ta tỉ mỉ gấp mười lần để trả lại.
Triệu Quốc Đống và Điền Đại Hà đều là người có tửu lượng khá cao, bình thường không có người uống cùng nên chỉ duy trì uống rượu giải sầu thôi, hiện tại cũng có Triệu Phương Nghị và Điền Dã ở đây, còn có thông gia ngồi ở bên cạnh, nên rất sảng khoái uống cho đã nghiền. Bao nhiêu năm cũng không được thoải mái như vậy từ trong đáy lòng cảm thấy rất vui vẻ.
Điền Dã mua rất nhiều pháo hoa, pháo cây đặt trên bãi đất trống, đốt pháo để xua những cái không may đi đón những điều tốt đến, điều đã nằm sẵn trong tiềm thức của mọi người một phong tục có chút mê tín. Còn giữ lại một ít để mọi người chơi trong lễ mừng năm mới, có ông xã ở bên cạnh, Điền Mật Nhi cũng còn mang trong người chút tâm tính của cô gái nhỏ, dụ dỗ Triệu Phương Nghị mang cô ra ngoài để đốt pháo.
Triệu Phương Nghị đốt một điếu thuốc, sau đó châm vào cây pháo trúc, Điền Mật Nhi thấy vậy rất vui mừng cũng muốn làm thử. Cầm lấy tàn thuốc của Triệu Phương Nghị nhưng lại muốn bịt lỗ tai vừa sợ bắn vào người, nhắm mắt duỗi tay tùy tiện châm vào sau đó liền thét lên chạy ra đằng sau. Nhảy vào trong ngực Triệu Phương Nghị, qua một lúc lâu cũng không nghe thấy tiếng nổ nhìn ra mới phát hiện hình như chưa châm vào ngòi nổ.
"Xong đời! nhìn em cứ như trẻ con vậy, đứng sang một bên nhìn thôi!" Triệu Phương Nghị lại lấy thuốc lá châm vào pháo trúc lần lượt đều đốt hết lên, cầm không được thì liền cắm ở trên đống tuyết, cái này tiếp theo cái kia trong phút chốc binh binh bốp bốp nổ đến sáng chói cả mắt. Pháo hoa rực sáng cả một khoảng trời tung bay theo những bông tuyết vo cùng rực rỡ.
Khuôn mặt nhỏ nhắn Điền Mật Nhi tuy lạnh nhưng lại đỏ bừng lên, mắt hạnh cong cong ngước nhìn bầu trời, Triệu Phương Nghị ôm cô vào trong áo khoác quân phục của mình, cùng nhau hưởng thụ thời khắc thanh nhàn hiếm có này. Điền Mật Nhi choàng tay ôm anh, hút lấy ấm áp trên người của anh, ngẩng đầu nhìn thẳng lên, Triệu Phương Nghị chậm rãi cúi đầu, hai cánh môi chạm nhẹ vào nhau, trên đầu bọn họ pháo hoa vẫn đang nở rộ những chùm ánh sáng tỏa ra mang theo trong đó cả hương vị của tình yêu.
Mùng hai là ngày con gái về lại mặt, Triệu Phương Hà và Triệu Phương Mỹ cũng đã gọi điện báo sẽ về, Triệu Phương Nghị và Điền Mật Nhi cũng trở về bên ngoại rồi. Nông thôn cũng có nhiều thân thích, ngày lễ ngày tết mới là dịp để đi thăm hỏi, tất cả họ hàng đều phải đi thăm hỏi một lượt.
Hai cô con gái trở về lại không nhìn thấy anh trai mình đâu, lại oán giận anh cưới vợ là quên ngay mẹ, quanh năm suốt tháng cũng không về được mấy lần, bây giờ trở lại còn đưa vợ về ngoại.
Bình thường không trở về nhà, trở lại thì liền khích bác, bà cô bên chồng này là khó lấy lòng nhất.
Lưu Tử Hiên hừ mũi: "Cái người này thật là khó chiều, mới vừa rồi còn chê anh không dành thời gian ở cùng với em, hiện tại lại đi soi mói chuyện Phương Nghị ở bên cạnh vợ mình, em đối với người khác thật đúng là có tiêu chuẩn khác!"
Đừng nhìn Triệu Phương Mỹ và Lưu Tử Hiên là tự do yêu đương rồi mới lấy nhau,cả hai người đều là thiên chi kiêu tử, tâm khí tính khí đều không muốn hạ mình. Lúc yêu thì liền cảm thấy ngay cả cái rắm cũng thơm nhưng đến lúc lấy nhau thật sự trải qua củi gạo dầu muối sống qua ngày rồi, khó tránh khỏi va va chạm chạm lại đều là những người không ai chịu nhường ai, qua mấy năm hiện tại chỉ còn dư lại oán trách lẫn nhau mà thôi.
Triệu Phương Mỹ kết hôn được mấy năm vẫn không có con, cũng không biết là hai vợ chồng họ chưa muốn hay còn có vấn đề gì. Mẹ chồng của Triệu Phương Mỹ mong ngóng mấy năm cũng chưa được bế cháu trai nên bây giờ