Tác giả: Túy Tiểu Tiên
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341718
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1718 lượt.
sắc mặt cũng không được tốt. Mẹ chồng không quản được con dâu thì tạo áp lực cho con trai, hai vợ chồng họ vừa nói chuyện này lại không tránh được nổ ra một cuộc chiến tranh.
Triệu Phương Hà cùng em gái đều lấy chồng ở cùng một thành phố, đối với chút chuyện của nhà bọn họ liền nói với hai người một câu: "Được rồi, cũng gần sang năm mới, cần gì phải làm cho tất cả mọi người không được vui! Không có việc gì sẽ rảnh rỗi mà nghĩ chuyện không đâu, cứ như là trẻ con vậy."
Triệu Phương Mỹ rất uất ức, nói: "Em nói một câu, thì anh ấy đã có tám trăm câu chờ sẵn để đối phó rồi, một chút cũng không nhường nhịn!"
"Người ta làm sao lại phải nhường con! Xem con nói những lời đó, ta đều muốn cho hai đứa một câu, qua một năm lại già thêm một tuổi làm thế nào mà đầu óc không dài thêm tí nào!" Phương Di bê bột mì và nhân ra để chuẩn bị làm bánh chẻo. Năm trước cho dì giúp việc nghỉ, tết nhất có thông gia và con dâu giúp đỡ nên không cảm thấy mệt, hôm nay con gái con rể trở về lại thấy luống cuống tay chân. Xem ra vẫn sinh con trai thì tốt hơn, có thể lấy được con dâu về hiếu kính mẹ chồng, con gái con rể trở về chỉ là khách mà thôi, đã thế lại còn chọc bà tức giận nữa.
Tuy thế con cũng do mình sinh ra, miệng nói vậy nhưng tâm địa cũng không có gì, Phương Di cười cười nói với Lưu Tử Hiên: "Tử Hiên à, con gái mẹ ngoài miệng chỉ nói vậy thôi tính tình như trẻ con vậy con bình thường cũng đừng chấp với nó làm gì! Nếu như có nói gì không dễ nghe con cũng đừng để trong lòng, nên nói thì nói, rồi nói lại cho mẹ, mẹ sẽ giúp con dạy dỗ nó!"
Lưu Tử Hiên cũng là con nhà gia thế, quan hệ hôn nhân của hai nhà có rất nhiều rắc rối khó gỡ, chỉ có thể cân nhắc hơn thua mà thôi. Triệu Phương Mỹ tuy không tốt, nhưng cũng vừa mắt hơn nữa cũng hết lòng đối với anh, sau khi kết hôn với anh thì xếp cha mẹ vào hàng thứ hai rồi.
"Cô ấy đã quen nói như vậy mà con nghe cũng quen rồi, hai đứa con đối đáp cũng đã thành thói quen, ngày ngày không đùa giỡn lại cảm thấy thiếu thiếu cái gì !"
Ha ha, tất cả mọi người đều giúp một tay làm bánh chéo, cánh đàn ông động tay vào càng thêm phiền, còn làm cho bột mì bay đầy nhà. Triệu Phương Mỹ và Triệu Tử Hiên lại theo thói quen, người nọ ném vào người kia làm cho bà Phương Di nhức cả đầu. Lại bắt đầu thấy nhớ con dâu, nếu Điền Mật Nhi ở đây thì những việc này chỉ cần một loáng là xong rồi.
Lúc đi bà Phương Di chuẩn bị mấy cây thuốc lá ngon, một chai rượu Phần( Loại rượu ngon, sản xuất ở Phần Dương, tỉnh Sơn Tây, TQ), mấy túi trái cây, mấy hộp chocolate và sữa bò, đều là dân quê nên họ chưa từng ăn qua những thứ như thế này, nên thấy hết sức mới lạ. Lúc trở lại Vương Tứ Nhi bắt họ mang về một đôi gà rừng, mấy con thỏ hoang, một cái chân nai và một cái chân hươu, quả óc chó, hạt điều, quả tùng tất cả gần nửa túi. Trong thôn có chị dâu làm thịt khô rất ngon, được Mật Nhi tặng một hộp sữa bò liền mang cho Điền Mật Nhi một ít thịt khô đã làm được vài năm để khi trở về biếu mẹ chồng. Loại thịt này rửa sạch sau đó hấp lên ăn rất ngon có cho vàng cũng không đổi được.
Đừng thấy Triệu Phương Mỹ nhìn Điền Mật Nhi không vừa mắt, nhưng lại cô lại mang về cho em chồng một đôi gà rừng trở về cho nhà chồng nếm thử một chút, cũng khó có thể xét nét được cô.
Điền Mật Nhi trở lại, về mặt việc nhà bà Phương Di như có được một người tâm phúc vậy, không giống như hai ngày trước vừa đến giờ cơm liền cảm thấy đau đầu. Triệu Phương Nghị mặc dù không lên tiếng, nhưng khi nhìn thấy vợ vội vàng bận rộn làm việc mà một đống người kia lại ngồi trên ghế sofa xem ti vi vui vẻ cắn hạt dưa ăn hạt điều thì mặt của anh liền không thấy vui nổi.
"Buổi tối đừng nấu cơm nữa, đi ra ngoài ăn một bữa!" Mới vừa ăn cơm trưa xong Điền Mật Nhi lại đang cầm cái xẻng lấy những mảnh tuyết đang đóng ở trên thịt nai để rã đông.
"Buổi tối em gái không phải nói muốn ăn bánh chẻo nhân thịt nai sao? Em đã đem thịt rã đông ra rồi."
Mới vừa rồi muốn làm người tốt nhưng lại bị người ta tổn thương như vậy, Điền Mật Nhi cũng không có thói quen thể hiện ra bên ngoài chỉ cúi đầu không lên tiếng. Triệu Phương Hà muốn nháy mắt với cô, nhưng chỉ có thể nhìn vào đỉnh đầu của cô cũng không có biện pháp nào, không thể làm gì khác hơn là tự mình khuyên mấy câu.
Phương Di vẫn còn rất tức giận, thêm vào đó là cảm giác con cái nhà bà làm cho bà quá mất mặt, ở trước mặt con dâu không có chút mặt mũi nào. Đứa nhỏ của Điền gia là so với con gái đã lấy chồng của nhà mình thì hiểu chuyện hơn rất nhiều, tiền đồ còn tươi sáng hơn nhiều .
"Về nhà mẹ đẻ nên cô ấy mới làm nũng một chút, con út đã quen được nuông chiều nên không chịu kém cạnh ai! Thật là càng lớn lại càng trẻ con, trong ngoài đều không biết phân biệt đối xử."
Rốt cuộc cũng là vợ của mình, Lưu Tử Hiên đành ra mặt hòa hoãn, Phương Di lại không nhịn được kêu ca với anh thêm mấy câu, tránh cho hai vợ chồng ở sau lưng lại hục hặc nhau.
Buổi tối nằm ở trên giường, vùi mình trong ngực của ở Triệu Phương Nghị, Điền M