Tác giả: Túy Tiểu Tiên
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341707
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1707 lượt.
chứ không phải là đi hòa giải. Lại nói em quản được lần thứ nhất chứ không quản được cả đời, hai vợ chồng người ta đóng cửa mà em còn phải vểnh mông lên nghe xem người ta có gây gổ hay không sao. Em không rảnh như vậy, nếu anh muốn quản thì tự đi mà trông nom."
Thấy cô tức giận như vậy, Triệu Phương Nghị cũng biết mình nói sai, muốn chịu thua nhưng lại không thể không nghiêm mặt, vung tay một cái chạy ngoài hút thuốc lá.
Kết hôn thời gian dài như vậy, đây là lần đàu tiên hai vợ chồng gây gổ nhau, lại còn vì người ngoài nữa. Triệu Phương Nghị không dám đi xa, đợi Điền Mật Nhi gọi về ăn cơm, chuyện này cũng coi như không có gì xảy ra !
Vốn chỉ có Dương Dực bị thương, nhiệm vụ lần này của bọn họ lại hoàn thành rất xuất sắc cho nên sẽ được thưởng, nhưng cũng bởi vì sự kiện tố cáo lần này, công còn không được nhắc tới lại còn bị xử phạt. Dương Dực có thể ở trong quân đội làm được vị trí hiện tại, hoàn toàn đổi bằng việc liều mạng ở trên chiến trường, ở các hạng mục quân sự đều vượt qua thử thách. Liều mạng để đổi lấy tương lai nhưng trên môn lộ chỉ có liều mạng thôi thì không đủ, sau lưng không có chỗ dựa bị cách chức cũng chỉ mặc cho số phận an bài. Điền Mật Nhi mấy ngày nay vẫn mặt lạnh với Triệu Phương Nghị, lúc ăn cơm thì ăn cơm, vẫn dọn dẹp phòng giặt quần áo, tất cả vẫn đều bình thường. Chỉ là không để ý đến Triệu Phương Nghị, có nói chuyện cũng làm bộ không nghe thấy, nhưng mà anh cũng ít ở nhà nên cũng không nói chuyện nhiều. Nhưng về đến nhà không có ai ra đón, buổi tối không có vợ non mềm để ôm, cũng không có người líu ríu hỏi nọ hỏi kia. Trước kia còn cảm thấy cô nói nhiều thật phiền, bây giờ mới biết những thứ này đều rất ngọt ngào. Triệu Phương Nghị thấy Điền Mật Nhi kiểm tra điện nước trong nhà xong liền trở về phòng nằm nghỉ, thuận tay cầm quyển sách trên đầu giường mở ra đọc, anh nghĩ hôm nay nhất định phải nói gì đó mới được. Hôm nay vợ anh không tự đắc giống mấy ngày trước vừa nằm xuống chỉ chừa cho anh cái bóng lưng, xem ra hôm nay có hy vọng rồi! Về phần tôn nghiêm của đàn ông như thế nào thì cũng chỉ là phù vân mà thôi, vợ của mình mình dụ dỗ nuông chiều cũng không phải là chuyện mất mặt gì, cái này được gọi là yêu mới đúng!
"Vợ, vẫn còn giận sao!" Triệu Phương Nghị chồm người lên, từ bên trên nhìn vợ mình hỏi. Điền Mật Nhi đem sách đắp lên trên mặt, vẫn không để ý đến anh, Triệu Phương Nghị cợt nhả đem sách bỏ sang một bên, bởi vì bình thường vẫn hay không cười, giờ phút này vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị lại mang theo ý cười trông cực kỳ mâu thuẫn."Là anh không đúng, đừng giận nữa!" Sách đã bị lấy mất nên Điền Mật Nhi dứt khoát nhắm mắt lại, Triệu Phương Nghị vừa thì thào nói xin lỗi, vừa con gà con nhận ra sai lầm liền mổ thóc, lưu lại trên mặt cô toàn là nước miếng. Dùng sức đẩy anh ra xù lông như con nhím nghiêm mặt hỏi: "Vậy anh nói xem, anh có lỗi gì !" Hả. . . . . . Vốn tưởng rằng nhận sai là được rồi, lại còn phải kiểm điểm như vậy. Suy nghĩ hồi lâu, mới nói một câu, nhưng một nửa trong đó là nghi vấn: "Anh không nên cáu giận với em? !" Điền Mật Nhi bấm anh một cái, trợn tròn mắt, nói: "Anh không nên tùy tiện cáu giận với em như vậy! Anh quan tâm đến chiến hữu em cũng không nói cái gì, nhưng chuyện gì cũng phải làm theo khả năng, nếu Dương Dực cưới không được vợ, có phải anh sẽ đưa em cho anh ta hay không!" "Thối lắm! Sao lại ví von như vậy được!" Triệu Phương Nghị đổ rầm một tiếng nằm lại vị trí của mình, lông mày anh tuấn chau lại, từ trong tủ đầu giường móc ra bao thuốc, châm một điếu lên hút."Nói cách khác thì như thế này, xem anh còn biện minh được không! Chuyện của hai vợ chồng nhà người ta anh cũng muốn quản, người ta bị thương anh cũng quản, khi bị xử phạt thì trở về mắng vợ. Cho dù có là anh em ruột, cũng không nên can thiệp quá sâu! Làm người tốt một lần thì sẽ được trầm trồ khen ngợi nhưng nhiều hơn nữa sẽ khiến người ta cảm thấy quá phận."
Chuyện của Dương Dực và Vương Văn Tĩnh chỉ có bọn họ mới hiểu, nếu làm như thế sẽ khiến người ta nảy sinh ỷ lại. Triệu Phương Nghị coi Dương Dực là anh em, trong lòng không có ý gì khác, đây là cái tình giữa những người đàn ông, rộng lượng lại không so đo được mất. Nhưng vợ anh chính là phụ nữ, mở mắt nhắm mắt thì trong lòng suy tính đến chuyện bên trong bên ngoài, tinh thần giống như Lôi Phong vậy (Đây là một quân nhân hải quân của Trung Quốc, tấm gương sáng cho các thế hệ sau học tập) khiến mọi người kính nể cũng như tôn trọng, huống chi còn là xuất phát từ một phía. Cũng không mong bọn họ báo đáp nhưng tối thiểu cũng phải biết cảm ơn, đằng này lại cứ đến đòi như bọn họ thiếu nợ cái gì vậy. Triệu Phương Nghị buồn bực chỉ im lặng hút thuốc lá không nói gì, thật ra thì anh cũng hiểu, chỉ là không ngờ sẽ có kết quả như vậy. Bọn họ trước kia sống với nhau chính là như vậy, đồng cam cộng khổ vào sinh ra tử, ai biết được khi lấy vợ lại xảy ra nhiều chuyện đến thê. Trầm mặc nửa ngày, Triệu Phương Nghị mới nói một câu: "Về sau anh sẽ chú ý, nếu em nghĩ gì thì cứ