Tác giả: Túy Tiểu Tiên
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341701
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1701 lượt.
Điền Mật Nhi tỏa sáng, so với bộ dáng bình thường vẫn giống khỉ chiu từ bùn lên khác biệt một trời một vực, càng nhìn càng thấy đẹp liền thẳng hướng bổ nhào lên người anh. Triệu Phương Nghị cũng hả hê, cố nín cười làm bộ trấn định nói: "Cũng bình thường thôi, anh mặc cái gì mà lại chẳng như vậy." Điền Mật Nhi cũng không vạch trần anh, cứ để cho anh đắc ý đi . Điền Mật Nhi cũng trở về mặc lại bộ sườn xám lúc bọn họ kết hôn, đeo vào cổ tay vòng ngọc gia truyền của Triệu gia, đeo khuyên tai ngọc thạch nạm vàng, búi tóc lên thật cao rồi cài vào đó một cây trâm bằng sứ. Giống như trở về thời đầu của dân quốc, trở về hôn lễ ngày đó của bọn họ, làm cho người vốn rất kiên nghị như Triệu Phương Nghị nhất thời cũng có chút ngây dại.
Theo đó lại nhớ đến thời gian hai người ngượng ngùng làm quen, cứ mới như ngày hôm qua vậy mà trong nháy mắt đã được ba năm rồi."Mấy năm này em phải chịu khổ rồi! Tâm tư của anh đều đặt vào việc huấn luyện ở đơn vị, có cảm thấy uất ức không?" Điền Mật Nhi nhìn vào gương sửa sang lại dung mạo, Triệu Phương Nghị từ phía sau ôm lấy hông của cô, cằm đặt lên đầu của cô nhẹ giọng hỏi. Điền Mật Nhi mỉm cười, vô cùng hạnh phúc ngọt ngào nói: "Có cực khổ gì đâu, nhà ai mà không giống như vậy! Lý tưởng và khát vọng của anh em luôn luôn ủng hộ! Chỉ là, nói đến uất ức thì có một chút, anh liên tục không nhớ đến ngày kỉ niệm kết hôn lẫn ngày sinh nhật của em! !" Điền Mật Nhi mang theo chút ít uất ức oán trách, tâm Triệu Phương Nghị đều muốn biến hóa theo rồi.
Khẽ hôn bên tóc mai của vợ mình, Triệu Phương Nghị nhỏ giọng nỉ non: "Thật xin lỗi, là anh sơ sót, không phải cố ý, thật sự là không nghĩ tới. Anh cũng không phải là người lãng mạn , về sau nếu có nguyện vọng hay yêu cầu gì thì có thể nhắc nhở anh, anh nhất định sẽ càng làm càng tốt ." Ha ha, con người sắt đá của chúng ta cũng nói được những câu dịu dàng như vậy, quả thật là tiến bộ lớn nhất rồi. Đương nhiên là càng nhiều càng tốt, Điền Mật Nhi chỉnh lại quần áo cho anh nói: "Em bây giờ đã bắt đầu mong đợi biểu hiện của anh rồi đấy, yêu cầu của hôm nay là hy vọng ngươi có thể như một thân sĩ săn sóc bạn gái của mình, có vấn đề gì không? !" Triệu Phương Nghị cười ha ha, ánh mắt sắc bén liền bị nhu tình thay thế, nhưng ánh mắt sắc bén kia vẫn còn bắn thẳng đến lòng người. Điền Mật Nhi vỗ trán nghĩ, hai bàn tay đem vẻ mặt của anh sửa sang lại lần nữa rồi nói: "Thân ái, hôm nay yêu cầu là thân sĩ phong độ, tươi cười liền miễn." Rốt cuộc cũng là thói quen cũ, đối với câu từ phóng túng không thể gật bừa, lại nói câu quen thuộc: "Thật dễ nói chuyện!" Điền Mật Nhi chợt nhíu mày, hỏi anh: "Đây chính là thân sĩ phong độ của anh sao? Đối với thục nữ thần sắc phải nghiêm nghị!" "Cái gì thục nữ với không thục nữ, em là vợ của anh! Làm thân sĩ cũng không thể không quản vợ. Thôi, nói lời này về sau chỉ áp dụng cho những ngày kỷ niệm kết hôn và sinh nhật hoặc là các ngày đặc biệt thì mới hữu hiệu, nếu không thì em sẽ ngày ngày yêu cầu hếch mũi lên mặt, đề phòng nóc nhà cũng bị em xốc lên."
Phương Di vừa nghe thấy con mình nói buồn nôn liền bảo Điền Mật Nhi đem món cua bê xuống, trước đây đã bị nôn nghén suốt hai tháng, hai ngày nay vừa ngừng một chút nên cũng không mong sẽ lặp lại lần nữa. Nhìn con gái ngày nào cũng nôn nghén rất khổ sở nhìn thôi đã thấy rất đau lòng rồi.
Điền Mật Nhi tức nghẹn đầy trong lồng ngực, đến phòng bếp lấy túi đem tất cả cua cho vào, cơm cũng không ăn, cầm chìa khóa xe định đi. Có thể đã nhận ra con gái mình quả thật quá mức, bà Phương Di vội ngăn cô lại: "Con xem cơm đều đã nấu xong rồi còn muốn đi đâu nữa!"
Điền Mật Nhi không giận không cáu chỉ bình thản nói: "Con mang cái này cho mẹ của con, bọn họ ăn sẽ không thấy buồn nôn.
"Em con không phải có ý đó đâu, nó bây giờ không phải đang trong tình huống đặc biệt hay sao con hãy thông cảm cho nó một chút." Phương Di nói.
Điền Mật Nhi thật không phải muốn so đo, nếu không nhất định sẽ hỏi bà một chút rốt cuộc là mang thai hay còn thêm bệnh thiếu não nữa.
"Mẹ, con không sao, cua để lạnh ăn sẽ không ngon, nghĩ vậy nên mới vội vàng mang đi, mọi người cứ ăn cơm đi thôi."
Phương Di sao có thể không nhìn ra là con dâu đang tức giận, thôi về nhà mẹ đẻcũng tốt, tránh cho hai đứa ở gần lại xích mích, Triệu Phương Mỹ bây giờ hơi đặc biệt, bác sĩ đã nói nó có dấu hiệu sinh non nên không thể tức giận được.
Hai người cũng tính toán dàn xếp ổn thỏa rồi, nhưng lúc này Triệu Phương Mỹ lại lạnh lùng thốt ra một câu, khiến cơn tức lại bùng lên.
"Đồ đã mang về nhà chồng rồi lại còn mang sang nhà mẹ đẻ, cũng chỉ có dân quê mới có thể làm được chuyện này! Tôi đã nói rồi, mặc kệ bây giờ nhìn vào có hơn trước bao nhiêu chăng nữa, nhưng suy nghĩ nhà quê đã ngấm từ trong xương thì vĩnh viễn cũng không đổi được!"
Điền Mật Nhi cười cười, hất tay bà Phương Di đang cố lôi kéo mình, mặc kệ ánh mắt ra hiệu của mẹ chồng, liền nói: "Phiền Triệu Nhị ***** ngài nhìn lại sổ tam đại của nhà mình xem, xem xem tổ tông nhà ngài cao quý cỡ nào, còn không phải xuất thân từ bần nông hay sao. Hu