Tác giả: Túy Tiểu Tiên
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341703
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1703 lượt.
iận không đâu."
Đoán là con gái đang giận nhà chồng. Hiện tại con trai đã có tiền đồ, Vương Tứ Nhi cảm thấy khuyến khích cũng đủ rồi, đối với Triệu gia mặc dù vẫn kính trọng, nhưng chuyện liên quan đến con gái cũng không muốn nhẫn nhịn nữa. Nếu ngay cả nhà mẹ cũng không cho chỗ dựa, thì ở nhà chồng càng không địa vị gì.
" Lôi Lôi nhà dì Ba ngày mai đi xem mắt, dì con gọi điện cho mẹ muốn chúng ta trở về, vừa đúng con ở đâu, cùng nhau trở về xem một chút đi. Thật lâu cũng không trở về thăm họ hàng thân thích rồi, đừng để cho người ta nói chúng ta có chút tiền ngay cả lão tổ tông cũng đã quên rồi."
Ở nông thôn bình thường đi xem mắt cũng phải có thân thích tới tham dự, Điền Gia hiện tại muốn người có người muốn tiền có tiền, chính là đại diện vô cùng tốt, có thể khiến cho người có không ít mặt mũi với bên kia.
Lúc trở lại Điền Mật Nhi cũng mang về không ít đặc sản của thủ đô, vốn định đưa cho ba mẹ để khi nào trở về làng mang biếu họ hàng, vừa đúng hiện tại cũng không có chuyện gì, trở về xem một chút cũng tốt.
Lôi Lôi nhà dì Ba vừa mới tốt nghiệp, nếu không so với Điền Mật Nhi thì ở nông thôn cũng được coi là cô gái có trình độ cao rồi. Bây giờ đang làm y tá ở trạm y tế, bởi vì được học hành nên con mắt nhìn tương đối cao, muốn tìm đối tượng có điều kiện đều tốt một chút. So với Điền Mật Nhi còn lớn hơn một tuổi, đến bây giờ vẫn chưa kết hôn, ở nông thôn thì được coi là gái lỡ thì rồi.
Lúc này người mai mối có giới thiệu cho một sinh viên vừa mới tốt nghiệp trở về, cha mẹ vẫn còn đang đi làm ở văn phòng của huyện, tiểu tử này cũng tuấn tú lịch sự, Đỗ Lôi Lôi cảm thấy nhiều năm như vậy vẫn không ưng người nào, chắc là để đợi mối nhân duyên tốt này.
Bởi vì nhà trai điều kiện thì tốt hơn, nên Vương Tam Nhi lúc này mới mời nhà của em gái mình tới để tăng thể diện, đều là thân thích nhà mình, còn là chị em gái lọt sang xuống nia nên Vương Tứ Nhi cũng sảng khoái đồng ý. Điền Dã không có thời gian, vốn định cho tài xế đưa cha mẹ về nhưng đúng lúc này Điền Mật Nhi trở lại nên cô đảm nhiệm thay vị trí lái xe về quê.
Hai vị trưởng bối ăn mặc rất nghiêm chỉnh, Điền Mật Nhi thì chỉ mặc T shirt với quần jean, thả tóc xuống để mặt mộc không trang điểm. Làm người tiếp khách, cô cũng không muốn đoạt danh tiếng, chỉ là danh tiếng của Điền Mật Nhi đã vang xa mười dặm, có muốn khiêm tốn cũng chẳng được. Nhưng thái độ vẫn phải chuẩn mực, tránh bị người ta nói mình tùy tiện.
Ba người dậy sớm đi, bên nhà gái phải tập hợp đầy đủ trước khi nhà trai đến, bốn chị em gái của Vương gia đã đến rồi, ở trong phòng bếp giúp một tay. Nhiều phụ nữ như vậy, Điền Mật Nhi có muốn làm cũng không cho nên liền ra chơi với bọn nhỏ. Điền Mật Nhi mang quà đã chuẩn bị sẵn cho họ hàng mượn cơ hội này để phân phát, mặc dù hàng năm không trở lại, nhưng Điền Mật Nhi đều gửi quà về biếu, nên bọn nhỏ đối với cô yêu quý cực kỳ.
Nói chuyện dong dài ngoài đề nên bây giờ liền nói đến đại sự, do tay ai thúc đẩy cảm thấy rất có thành tích, phía trên có người nói đôi lời có lợi, thăng liền ba cấp chắc cũng không khó khăn gì. Dương gia có thể đồng ý hôn sự này, chắc là coi trọng điểm này, nếu không con gái tốt khắp nơi đều có, sao phải tìm con dâu có xuất thân từ nông thôn.
Đỗ Lôi Lôi cảm thấy có chút lúng túng, cảm thấy rớt giá trước mặt chị em họ của mình, mặc dù biết rõ nhờ vào người ta mới có được thể diện, nhưng thế này là rõ rành rành bị người ta gạt ra ngoài sự việc rồi. Nhưng mọi người ở đó mỗi người có suy nghĩ riêng không hề giống nhau, đều là chị em họ hàng ruột thịt cả, con cháu có tiền đồ thì bậc trưởng bối như họ cũng cảm thấy vinh dự.
Vương Tam Nhi nói: "Hai đứa cháu ngoại này từ nhỏ đã thông minh, nhìn xem hiện tại tiền đồ đang vô cùng rộng mở! Điền Dã đã nói khu nuôi trồng thủy sản này đều có phần của chúng tôi, hai ngày trước còn mang theo kỹ thuật viên đến xem thực trạng ở các thôn lân cận, không phí công từ nhỏ đã yêu thương nó, bây giờ cũng được nhờ rồi. Sau khi Lôi Lôi nhà chúng tôi kết hôn cũng không có ý định để cho nó làm ở chỗ cũ nữa, mà về nhà làm quản lý nhà máy, nhà tôi cũng chỉ có một con gái, về sau tất cả đều là của vợ chồng chúng nó chứ còn ai vào đây nữa!"
Vương Tam Nhi rất phấn khởi nói một hơi, Đỗ Lôi Lôi cau mày kêu một tiếng ‘ Mẹ ’. Thật là, cũng không phải là con ruột của bà, cha mẹ người ta đều ngồi bên cạnh cả, mẹ cô cần gì phải giương nanh múa vuốt như thế.
Điền Đại Hà lên tiếng nói: "Con gái lớn như vậy rồi, lại còn xấu hổ như vậy."
Các bậc trưởng bối liền cười ha ha, cũng không tra cứu nữa! Tổng thể mà nói hai bên thông gia gặp nhau lần này thật hài lòng và vui vẻ, cũng đem chuyện đại sự bàn bạc rõ ràng, đôi trẻ tuổi cũng không nhỏ nên hôn sự cũng định ngày rất gần. Ngày hôm sau bên nhà trai đưa sính lễ tới, Đỗ Lôi Lôi liền cầm theo tiền cùng Điền Mật Nhi trở về thành phố để mua nhứng thứ cần thiết cho việc kết hôn. Điền Mật Nhi mang theo chị họ vòng vo mấy ngày, lấy thân phận của người từng trải nói lại không