Tác giả: Túy Tiểu Tiên
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341699
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1699 lượt.
về đi!"
Triệu Phương Mỹ ném hột táo vào thùng rác, cô ta trêu ai ghẹo ai, mà ngay cả cha mẹ ruột cũng không muốn nhìn mặt như vậy, đối với người ngoài còn tốt hơn. Cũng không cần các người đuổi, cô ta mới không thèm ở liền cầm điện thoại lên cho gọi điện thoại cho chồng mình, khóc lóc rối rít để anh ta vội vàng tới đón ——
Điền Mật Nhi về đến nhà thì Triệu Phương Nghị vẫn còn đang ngủ, nghe thấy tiếng mở cửa vang lên liền tỉnh rồi, kinh nghiệm làm lính trinh sát bao nhiêu năm nay vẫn luôn cảnh giác như vậy.
Điền Mật Nhi vừa đi vào liền hỏi: "Không phải nói ba tháng mới trở về sao? Sao lại trở lại sớm như vậy? Có phải bị thương rồi hay không! !"
Thấy có điểm khác thường cô liền phân tích ra điều này, đây chính là sự thận trọng của một quân tẩu cần phải có.
Nói nhảm, không bị thương thì làm sao anh có thể đào ngũ đi về trước như vậy! Vừa nói đến cái này liền thấy tức cành hông, CMN, liên tục ba năm trong Đại hội tỷ võ toàn quân anh đều là người vô địch, năm nay thế nhưng lại bị mất giá như vậy! Đều tại vết thương cũ ở chân của anh gây ra! Ở thời khắc mấu chốt liền kéo đến! Khi lãnh đạo kiểm duyệt toàn quân liền không để cho anh tham gia, nói anh cần phải trở về để tu dưỡng.
Điền Mật Nhi nhìn anh đập đập vào chân, cũng biết là vết thương cũ lại tái phát, mặc dù lúc ấy mảnh đạn đã được lấy ra ngoài, lúc bình thường xem ra không khác gì người bình thường cả, nhưng vết thương này vẫn gây ra di chứng về sau. Khi trời âm u đổ mưa hoặc là sau khi huấn luyện mạnh cũng sẽ đau đớn, mấy năm này cô đều tỉ mỉ điều dưỡng cho anh nên vẫn không có gì đáng ngại. Đoán chừng lúc đó chắc là lại liều mạng rồi, nhìn anh bước đi còn không vững như bị què vậy.
Liền thở dài, ngồi xổm xuống kéo ống quần của anh lên, cả đầu gối đều bị sưng lên, đỏ ửng rồi! Điền Mật Nhi đau lòng liền rơi nước mắt, oán giận nói với anh: "Anh không biết tự yêu quý bản thân mình hay sao! Thật coi người mình là được làm bằng sắt hay sao! Hiện tại người bị tội chính là người nào!? Hàng ngày anh vẫn có cơm để ăn , vẫn có quần áo để mặc!"
"Em thì biết cái gì! Quân đội chỉ có thứ nhất, không có thứ hai! Nhưng mà lần này anh bị lật thuyền trong mương, bị một tân binh đánh thắng. Còn nói cái gì Trường Giang sóng sau đè sóng trước, làm anh giận đến mức hận không đem cậu ta ném lên trên bờ cát."
Điền Mật Nhi xì một cái cười vui vẻ, vỗ chân của anh một cái, nghe anh kêu “aiz” một tiếng.
"Hiện tại cũng biết đau! Chỉ là người ta nói cũng thật đúng, anh là người chứ không phải là thần!"
Điền Mật Nhi liền đi rửa mặt, sau đó đi lấy muối tinh, cho vào chảo xào nóng lên rồi bỏ vào túi vải để chườm chân cho anh. Lại ngồi xoa bóp cho máu lưu thông, bắt anh ngâm chân vào nước nóng khiến cho Triệu Phương Nghị vô cùng thoải mái phải thốt lên.
"Aiz! Có thể sống lại rồi, hai ngày nay chỗ xương bánh chè cứ như bị dao cắt vào vậy."
Đến đại hội tỷ võ toàn quân lần sau không biết còn nghị lực để duy trì hay không đây!
"Bị thế này vẫn còn nhẹ đấy, cái chân này còn bị anh giày nhiều, bao giờ không dùng được nữa chắc mới được tha!"
Được vinh dự thế nào thì chưa bàn đến, thân thể mình mới quan trọng nhất, nhưng những người đàn ông nào cũng có tính hiếu thắng tranh đoạt, khi nhiệt huyết bốc lên cũng không trông nom không để ý đến cái gì nữa rồi. Cuối cùng chịu khổ chịu tội còn không phải là bản thân của bọn họ. Nhưng đạo lý này mà theo chân bọn họ nói sẽ không bao giờ hiểu được, nói cho họ không khác gì nước đổ lá khoai, khi tâm tình tốt thì còn có thể vểnh tai lên nghe để ứng phó nhưng khi tâm tình không tốt thì liền trực tiếp nói là không bao giờ ủng hộ công tác của chồng mình cả.
"Không biết, lãnh đạo nói khi nào thương thế tốt lên thì trở về." Triệu Phương Nghị trả lời vợ.
Với tình huống của anh như vậy, mười ngày hay nửa tháng chưa chắc đã đi được lưu loát, có thể ở nhà nhiều ngày để dưỡng thương thì coi như là tin tức tốt rồi. Triệu Phương Nghị vẫn nằm ở trên giường, Điền Mật Nhi liền mang đồ ăn đặt lên bàn trà ở phòng khách, để anh nằm trên ghế sofa xem ti vi, sau đó liền ra chợ mua thức ăn.
Hai người không trở về doanh trại, vẫn ở nhà gần trường học, ở nơi này muốn mua đồ gì cũng dễ dàng hơn, chân của Triệu Phương Nghị còn phải thường xuyên đến bệnh viện kiểm tra , mà chỗ họ ở cũng rất gần bệnh viện.
Thịt bò mua nhiều một chút, cắt một ít hầm cách thủy, chỗ còn lại cho vào trong tủ lạnh để cho Triệu Phương Nghị ăn dần. Lại mua hai cái hộp sọ bò, bảo chủa quán bổ làm đôi lấy tủy bên trong ra, uống canh xương bò là bổ thân thể nhất. Bởi vì lúc trước mỗi khi về doanh trại cô đều đến cửa hàng này mua thịt bò, một khi đã mua là mua không ít, nên họ vẫn xem cô là khách hàng lớn. Hai cục xương này là tặng không cho cô lại còn thêm vào một cái pín bò nữa. Triệu Phương Nghị hiện tại rất cần bồi bổ nên cô cũng không từ chối bảo ông chủ cho vào trong túi cho mình.
Khi cô nấu món này, Triệu Phương Nghị liếc mắt một cái liền nhìn thấy, từ phía sau ngăn Điền Mật Nhi lại