Tác giả: Túy Tiểu Tiên
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341693
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1693 lượt.
chỗ này, thấy núi bằng, nước ngọt liền định cư ở đây, nói là hai cây này chính là do họ trồng, mấy thôn bên cạnh chính là đời sau của bọn họ. Hiện tại chính là lúc cây ra quả, nếu khéo léo thì cũng có hái được một hai túi, từ lúc trọng sinh đến bây giờ cô vẫn chưa từng được ăn, mặc dù đời trước đã thèm từ lâu rồi.
"Cứ để Phương Nghị ngủ đi, hai mẹ mình dọn dẹp một chút, buổi tối gọi bọn họ đến nhà chúng ta ăn một bữa, hai ngày nay toàn ăn ở nhà người ta, trời nóng không ăn đồ thanh đạm thì không được rồi." Vương Tứ Nhi nói.
Hai mẹ con nhanh chóng dọn dẹp, hai người đều là người tay chân lanh lẹ , chỉ chốc lát sau liền làm ra 16 món ăn tươi ngon thanh mát, tám lạnh tám nóng, bày biện bàn ăn xong xuôi, đợi người đến liền xào lên là được. Điền Đại Hà cũng đã trở lại, kể từ khi Điền Gia chuyển lên thành phố, nhà này đều nhờ em trai Điền Đại Hà trông coi. Nói là trông coi, thật ra thì cũng như là cho, Điền Gia không thiếu tiền đến mức phải bán đi, cho tới bây giờ cũng không có yêu cầu gì. Hai đứa con nhà Điền Đại Giang cũng sắp cưới vợ nên coi như là giúp đỡ bọn họ.
Chỉ là ở bên cạnh Điền Gia là nhà lão Vương, Vương gia biết nhà bọn họ hiện tại cũng không thiếu tiền, liền muốn mua lại đất nhà bọn họ để mở rộng diện tích ra. Hoặc là đổi cũng được, đều là không cao không thấp, bọn họ có thể bồi thường.
Mảnh đất kia của nhà bọn họ cũng không có sự khác biệt, cả đời đều là nông dân, muốn giữ lại làm kỷ niệm. Vương gia cũng là hàng xóm thân tình, hai năm qua cũng giúp bọn họ một tay trông nom, thỉnh thoảng còn giúp một tay đốt lửa, nếu không hàng năm không nổi lửa thì nhà cửa đã sớm mốc meo rồi, làm sao có thể ở được. Nghĩ tới sự giúp đỡ này, bọn họ cũng liền đồng ý, hôm nay phải đi đo đạc lại, lần này trước khi đi phải đem việc này xử lý cho ổn thỏa.
"Suy nghĩ kỹ chưa?" Vương Tứ Nhi đã sớm pha cho chồng mình một bình trà đậm, liền mang đến hỏi.
"Ừ, mảnh đất kia của lão Vương so với nhà chúng ta còn rộng hơn, sau khi bàn bạc liền thống nhất trao đổi. Tôi nói muốn bù thêm cho ông ấy nhưng ông ấy chết sống không nhận, làm việc với người như thế thật là thoải mái." Điền Đại Hà nói.
"Sao ông không nói nhà bọn họ còn hai đứa trẻ về sau phải chi tiêu nhiều chuyện ! Chỉ là quan hệ của hai nhà cũng tốt vô cùng, cũng coi như là thân lại thêm thân. Nhưng chuyện này ông phải bàn bạc với chú út một chút, đừng để chú ấy suy nghĩ không hay." Vương Tứ Nhi trong lòng cũng đã suy tính, thật ra thì cũng không muốn cho Điền Đại Giang một cách không minh bạch như vậy\'. Nói cái gì là giúp đỡ bọn họ, mua lương thực cũng không đưa tiền, đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn. Còn không bằng cho bọn họ vàng thật tiền thật còn tốt hơn nhiều. Chúng ta quan tâm đến lòng tự trọng của họ, nhưng họ có cảm kích hay không còn chưa biết.
Chú hai đối với việc Điền Gia đổi nhà cũng không có ý kiến gì, tuy nhiên lại nói đổi chỗ như vậy chú ấy sẽ không dễ dàng trông coi được. Thật ra thì diện tích của hai nhà không chênh lệch nhau là mấy, chỉ là vấn đề đầu đường quẹo trái hay quẹo phải mà thôi, chú ấy nói như vậy, khẳng định vì trong lòng có ý kiến.
Nhắc đến hai năm tiền lương Điền Đại Giang nói: "Việc nhà thì nhiều, cũng thật sự không có thời gian rảnh rỗ đưa vào trong thành phố cho anh chị, nên để bao giờ giờ anh chị trở về thì đưa luôn thể. Nhưng hai tiểu tử nhà em lại muốn đi học nghề nên đã tạm thời sử dụng đến số tiền đó chờ một thời gian nữa dư da một một chút sẽ trả lại cho anh chị."
Em trai ruột, cháu ruột, Điền Đại Hà có thể nói được cái gì: "Tiền thì cứ coi như xong, coi như bác cả cho hai tiểu tử đóng học phí ."
"Vậy làm sao được, anh em ruột phải tính toán rõ ràng, về sau khi nào có sẽ trả lại cho anh."
Lời nói thì thật có khí phách, cũng không biết về sau là bao giờ, dù sao cũng không có ý định lấy số tiền này, coi như báo đáp sự giúp đỡ của bọn họ.
Các cấp lãnh đạo sau khi bàn bạc nghiên cứu liền ra quyết định, bổ nhiệm đồng chí Triệu Phương Nghị làm vì đoàn trưởng của quân khu C, cấp bậc Trung tá. Quyết định này chính là sự khẳng định, cũng là sự quý trọng nhân tài ưu tú của cấp trên đối với Triệu Phương Nghị. Dựa vào tố chất quân sự của anh nếu ra chiến trường vào sinh ra tử thì càng có thể phát huy được thế mạnh của mình, nhưng nếu so sánh với một đại đội đặc chủng, một sư đoàn, thì việc phát triển quân sự trong tương lai vẫn quan trọng hơn.
Triệu Phương Nghị trời sinh đã là người dẫn đầu, chiến tích trên chiến trường lại nổi trội, rất có tư cách làm lãnh đạo. Người vừa có tư cách vừa ưu tú, trình độ văn hóa cũng không thấp, ban đầu để cho anh về đại đội đặc chủng cũng chỉ là muốn khảo nghiệm, hiện tại lại đạt được thành tích ưu việt như vậy, cấp trên đối với anh càng thêm khẳng định.
Chỉ là Triệu Phương Nghị đối với việc điều động này có chút ưu tư, cùng với đại đội từ lúc xây dựng ban đầu cho đến khi xây dựng được chế độ hoàn chỉnh, điều này cũng đồng nghĩa với việc một tay anh nuôi lớn đứa bé, hiện tại đột nhiên muốn anh d