Người Yêu Hai Mặt Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: A Bạch Bạch
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341231
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1231 lượt.
ũng không phải chán ghét, chỉ là thẹn thùng mà thôi.
"Hạnh phúc đâu?"
"Chính là đó a." Thật sự là thai phàm mắt thường, hạnh phúc cũng không nhìn ra. Cô nhảy khỏi lan can xoay người, phía trước cầu trống trải, có thể nhìn thấy được ráng chiều vô cùng xinh đẹp, "Ráng chiều nơi này vô cùng xinh đẹp."
"Có một thời gian tôi rất thích đến đây ngắm trời chiều. Ngày nào cũng đến, sau đó lại phát hiện mỗi ngày cứ đến thời gian tan tầm, hai người kia sẽ xuất hiện, cảm thấy ngắm nhìn hành động của bọn họ rất vui vẻ, còn hay hơn là ngắm nhìn trời chiều, liền chú ý đến bọn họ. Ngắm suốt một thời gian, mới biết được, cô gái kia làm việc trong tòa cao ốc. Phòng khám đối diện tòa cao ốc chính là của bác sĩ kia, chỉ cách một đoạn đường ngắn như vậy, chính là ngày nào anh ta cũng phải đi đón bà cố của anh ta. Cảm thấy cô gái kia thật là hạnh phúc. Tiếp sau đó, mới nghe nói bác sĩ kia là người mù, để có thể đón cô ấy, phải trả rất nhiều tiền để thuê cửa hàng đối diện kia, lại càng cảm thấy cô ấy đúng là vô cùng hạnh phúc." Cô nhìn về phía xa, mỉm cười, "Nói cho anh biết một bí mật nha, bọn họ với tôi mà nói chính là hạnh phúc của thế gian này, anh với tôi mà nói, chính là hy vọng."
"Hy vọng?" Trái tim anh không khống chế được đập điên cuồng , liệu có phải như những gì anh nghĩ không?
"Đúng , hy vọng." Cô không chú ý tới lời nói của anh có chút khẩn trương, một mạch nói hết, "Trong những người mà tôi gặp, còn sống có lẽ chỉ có anh là một lòng một dạ nhất. Thấy anh, mới cảm thấy , có lẽ thế giới này vẫn còn một tia ánh sáng nhạt." Cô cười, quay lại vỗ vỗ vai anh, hô khẩu hiệu cổ vũ, "Cho nên, anh nhất định phải giữ gìn thật tốt nha, không nên phụ lại sự kì vọng của Đảng và nhân dân."
Trái tim giống như mặt trời lặn cùng nhau rớt xuống, sắc trời tối sầm lại.
Anh nghe cổ họng khô khốc của mình khó khăn lắm mới phát ra âm thanh: "Nếu....."
"Nếu ...... tôi nói........tôi đã thay đổi thì sao....." Anh dựa lưng vào lan can, nghiêng đầu nhìn cô cười khổ.
Cô kinh ngạc đến mức không thể nhúc nhích.
"Nếu, tôi nói người đó là cô thì sao?" Ngay sau đó, anh ném quả bom thứ hai.
~~~~
Màn đêm mở ra. Dùng màu sắc tối tăm vẽ lên khoảng cách giữa anh và cô.
Vì sao có thể nhìn rõ ràng như vậy, mà khoảng cách lại xa xôi như thế?
"Oa ha ha ha ha ha ha ----" Lôi Húc Dương ngồi trên bàn làm việc vô cùng kích động cất giọng cười lớn: "Lão Nhị, mày cũng quá kém đi, oa ha ha ha ha ha ha ha, lần đầu tiên động lòng thổ lộ người ta hoàn toàn nghe không hiểu, lần thứ hai rốt cuộc nói người khác nghe hiểu, cư nhiên dọa người ta chạy mất......"
Tiếng cười của anh cực kỳ chói tai.
Lôi Húc Minh nhíu mày, giọng nói mang ý tứ cảnh cáo sâu sa: "Anh?" Anh tìm anh ấy đến để giúp mình nghĩ cách, không phải gọi anh ấy tới đây cười mình.
"Một tẹo thôi, mày để cho tao cười một tẹo. Tao ngừng ngay là được chứ gì." Lôi Húc Dương nhịn không được giơ tay ra hiệu, cười sung sướng một hồi mới miễn cưỡng ngừng lại, "Cô ấy nói gì?"
Lôi Húc Minh nhìn thoáng qua Lôi Húc Dương đang ngồi bên kia lại chuẩn bị ngoác miệng ra cười, lời nói tới miệng rồi lại nuốt xuống.
Lôi Húc Dương vội che miệng lại: "Tao không cười, tao thật sự không cười."
"Cô ấy chẳng nói gì cả." giọng nói vững chãi có pha chút chán nản vang lên.
"Không được." Lôi Húc Minh nhếch mày, ngắn gọn một câu.
"Vì sao?" Lôi Húc Dương ngẩn ngơ. Chuyện tình cảm mà anh nói nửa ngày đều vô ích? Không thể nha, đây đều là kinh nghiệm tinh hoa anh tích lũy bao năm a.
"Có người càng kích thích trốn càng sâu." Đàn ông và phụ nữ khác nhau, đàn ông là con bò tót, thấy có vải đỏ vẫy trước mặt sẽ hăng hái tiến về phía trước. Phụ nữ không như vậy, lòng dạ phụ nữ trăm chuyển ngàn xoay, không ai hiểu nổi, cô ấy rốt cuộc sẽ làm gì.
"Nhưng mà mày không thử làm sao biết cô ấy thuộc loại nào? Nói không chừng chỉ cần thử một lần cô ấy đã là của mày?" Lôi Húc Dương lôi kéo anh, "Nếu vừa thấy manh mối không đúng cái, ngay lập tức giải thích với cô ấy là được rồi."
Thử một lần, chỉ cần thử một lần. . . . . .
Tâm tư Lôi Húc Minh bắt đầu lay động, nhưng mà lập tức lại yên lặng ngay: "Vẫn không được."
"Lại làm sao?" Lôi Húc Dương mệt mỏi kêu lên, thật là muốn kêu trời.
Lôi Húc Minh mím môi, không nói gì.
Dùng ghen tuông để kích thích một người, không phải chua xót, mà là đau đớn. Dù bọn họ làm thế nào để hiểu rõ, anh cũng không muốn cô phải chịu một chút đau đớn nào. Có lẽ cô đối với anh vô tình, nhưng mà vạn nhất có ý thì sao? Dù cho chỉ có một chút khả năng có thể làm cho cô đau đớn, anh cũng không muốn thử.
Huynh đệ liền tâm. Nhìn vẻ mặt của Lôi Húc Minh, Lôi Húc Dương cuối cùng vẫn đoán được nguyên nhân, nghiêm nghị hiếm thấy mở miệng khuyên nhủ: "Lão Nhị, luôn đi lo lắng cho người khác, còn mày thì phải làm sao?"
"Luôn luôn có cách khác." Anh nở nụ cười.
"Lão Nhị a......" Lôi Húc Dương vẫn cảm thấy nên mở miệng khuyên nhủ em trai mình không cần cứng nhắc như vậy, phụ nữ ý mà, lúc cầ