Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Sáng Nhạt

Ánh Sáng Nhạt

Tác giả: A Bạch Bạch

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341230

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1230 lượt.

g bĩu môi làm mặt quỷ. Chính là đại gia thỏ thật ương ngạnh, cô nhảy nửa ngày cũng không thèm để ý đến cô.
Nhưng mà nếu nó để ý đến cô, cô chắc là bị dọa chạy mất dép đi?
Lục Phồn Tinh vuốt cằm tưởng tượng cảnh tượng kia, bật cười hắc hắc. Cô vừa hoàn thành một bản thiết kế, nên muốn đi mua vài thứ linh tinh tự khao chính mình.
Luôn cảm thấy có tầm mắt dính lấy người mình, là lạ. Giác quan thứ sáu của cô từ trước tới nay không linh nghiệm, nhưng mà đây là cảm giác của cô.
Cô bỗng nhiên quay đầu, cái tai thỏ cùng mái tóc dài bay lên trong gió, lúc chúng nó một lần nữa rớt xuống người cô, cũng là lúc cô thấy anh.
Anh ở ngay đường đối diện, ánh tà dương lưu luyến trên mái tóc đen, phản chiếu như tơ lụa bóng láng, khuôn mặt thanh tú ẩn sau gọng kính, áo len đen cao cổ tùy ý phối hợp với áo gió màu xanh đen, nghiêng người dựa vào tường , gió thổi tung một góc áo anh , thổi qua nụ cười tủm tỉm của anh.
Trong nháy mắt đó, có cảm giác gì đó tưởng như đã vĩnh viễn bị chôn vùi, nhân lúc cô lơ đãng mà tách ra một khe hở nhỏ bé, thấm ra, thấm ướt khuôn mặt bị gió thổi khô cạn nghiêm trọng.
Khoé miệng còn chưa kịp nhếch lên, ánh mắt đã tràn đầy ý cười ẩm ướt. Từ trước đến nay, cô luôn không e dè thể hiện sự vui vẻ của mình, dù cho chỉ có một chút mà thôi.
"Sao anh lại ở đây?"
"Đi ngang qua." Anh đáp ngắn gọn, đưa tay sờ sờ cái gọng kính màu đen nặng nề không có mắt kính, "Đây là cái gì?"
Cô vội đỡ lấy cái gọng kính không to quá khổ chuẩn bị rơi xuống: "Cosplay a."
"Harry Potter?"
Thật đáng tiếc, giác quan thứ sáu của anh ở phương diện này chưa bao giờ chuẩn xác. Cô trợn trắng mắt phẫn nộ: "Dr Slump đó."
"Ai?"
"Dr Slump cũng không biết, anh có tuổi thơ không a?" Ách, đoạn đối thoại này sao nghe quen vậy, cô theo bản năng tự mình thốt lên: "Tuổi thơ thế nào? Nếu giống cô như thế này, thật xin lỗi, quả thật không có........."
Hai người trăm miệng một lời nói xong, liếc nhìn nhau, cười ha ha.
"Thật là," cô đè ép ý cười, lại trợn trắng mắt, "Đứng trên đường cười như điên, khí chất thục nữ của tôi bị anh làm hỏng hết rồi."
"Thục nữ?" Anh sợ hãi than, sáp lại gần cô, lôi kéo mái tóc trước ngực cô.
"Không được nghịch linh tinh, tôi mà rụng tóc đều là tại anh hết." Cô giật lại mái tóc của mình, người đàn ông này, không biết sao lại thành thế này, sau có một đêm liền trở lên phong lưu phóng khoáng, rõ ràng vẫn là anh ta, lông mi mắt mũi đều không thay đổi gì, nhưng mà cái loại ánh mắt và giọng điệu này, đều trở lên thân thiết hơn nhiều, hại cô thường xuyên hiểu lầm.
Chính là, làm sao có thể? Anh có lẽ chính là người đàn ông khó thay lòng đổi dạ nhất thế giới này đi.
"Không phải cô đang gấp rút hoàn thành thiết kế sao? Sao lại ở chỗ này?" Vài ngày không nhìn thấy cô, người ở Đương Quy nói cô bế quan thiết kế đến trời đất tối tăm mù mịt, không tiếp khách.
"Người ngoài hành tinh bắt cóc tôi, sau khi nghiên cứu xong phát hiện tôi cũng bình thường giống như người trái đất, liền đem tôi thả về đây----ngu ngốc, thật rõ ràng là tôi xuất quan nha." Cô vô cùng đắc ý, nhảy loi choi đến đường cũng bắt đầu lắc lư.
"Luyện thành tuyệt thế thần công?" Anh ở bên phụ hoạ cô, chậm rãi tiêu sái.
"Dốc lòng nghiên cứu ra một quyển hướng dương bảo điển, anh muốn luyện không?" Cô tà nghễ nhìn anh, chợt cười ra tiếng, "Không đúng không đúng, anh luyện đồng tử công thì thích hợp hơn."
"Cười tôi?" giọng điệu anh đầy uy hiếp, cầm khuỷa tay cô kéo cô vào trong lồng ngực mình, lời nói và hơi thở nóng hổi của anh vờn bên tai cô, "Cô , cười , tôi?"
Mặc dù cách tầng tầng quần áo, nhiệt độ cơ thể anh vẫn như cũ vờn trên cái cổ tinh tế trắng nõn của cô, theo nguyên lý truyền nhiệt, mặt cô nóng lên.
Cô hoảng hốt, giãy khỏi sự giam cầm của anh, không xoay người lại, sợ anh thấy khuôn mặt như rặng mây đỏ trên không trung của mình: "Tiếp theo vị lão huynh kia, có muốn cùng tôi đi ngắm hạnh phúc không?"
"Ngắm hạnh phúc?" Hạnh phúc có thể ngắm được sao?
"Phải." Cô gật gật đầu, " Muốn thì đi theo tôi."
Anh nhìn cô chậm rãi chạy nhảy về phía trước, hai cái tai thỏ sau đầu nhẹ nhàng lắc lư, cúi đầu cười cười, nhanh chóng đi theo.
Cô dẫn anh tới một cây cầu, cô ngồi trên lan can, hai chân đung đưa giữa không trung.
"Hạnh phúc ở chỗ nào?" Anh nhìn cô. Cứ cảm thấy câu hỏi này dường như là ở ca khúc nào đó, mùa xuân ở nơi nào a mùa xuân ở nơi nào, mùa xuân ở trong tim bạn nhỏ kia.... Lâu lắm rồi, nhớ lầm ca từ không phải lỗi của anh, anh cũng là có tuổi thơ.
"Lập tức có giờ." Cô nhìn về một phương hướng, không yên lòng trả lời.
"Đến rồi đến rồi." Cô chỉ về phía tòa cao ốc gần cây cầu, "Nhìn mau nhìn mau."
Anh theo hướng cô chỉ nhìn qua, cũng không phát hiện ra cái gì kỳ quan thứ tám của thế giới a, cái gì phong cảnh đẹp đẽ và vân vân, chỉ nhìn thấy một cô gái bình thường hơi mập mạp và một người đàn ông tuấn tú mặc quần áo bác sĩ. Người đàn ông gần như dựa hẳn vào cô gái mập mạp, hình như là làm nũng. Cô gái bị anh ta quấn lấy vẻ mặt có chút ảo não, nhưng mà có thể thấy được c