Tác giả: A Bạch Bạch
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341240
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1240 lượt.
đêm, trong xe , trên đường.
--------Tinh Tinh có chứng uất ức. Cái chết với cô ấy mà nói, là một loại hạnh phúc.
Cho nên lần trước cô ấy kéo cô gái kia đi cũng không phải muốn thuyết phục, sự liều mạng đó thật ra chính là muốn chết ? Lần này, chỉ sợ cũng như vậy.
--------Lúc tôi gặp Tinh Tinh, cô ấy đã chịu đói nhiều ngày, đang ăn xin. Cô ấy không có người thân, không có tiền bạc không có giấy chứng nhận sức khỏe, bằng tốt nghiệp đại học cũng không lấy được, tìm không được việc, chỉ còn cách đi ăn xin. Chúng ta có lẽ rất khó tưởng tưởng được, đến tột cùng phải đói tới mức nào, mới có thể từ bỏ tôn nghiêm của mình mà đi ăn xin.
Cho nên mỗi lần Tiểu Cố nghe thấy Tinh Tinh gọi mình là ăn xin mới tức giận như vậy, bởi vì đoạn quá khứ kia, đối với cô ấy mà nói, là tai họa, Tiểu Cố hy vọng cô có thể quên đi. Anh cũng rất hy vọng.
-------cái di động rách nát kia là của một người bạn đã mất để lại cho cô ấy, hình như nó làm cho cô ấy bận bịu giúp đỡ người đó, cho nên cô ấy mới có lý do sống tới giờ. Nếu một ngày nào đó anh không thấy di động của cô ấy, vậy phải cẩn thận. Sao? Chẳng lẽ anh không phát hiện cô ấy sống như là mỗi ngày đều là ngày cuối cùng mình còn sống trên đời sao?
Anh thật sự không hề phát hiện. Chỉ biết cô muốn làm gì lập tức sẽ làm ngay, dường như sợ sẽ không kịp vậy. Ở Phượng Hoàng cũng vậy, đi Thượng Hải cũng vậy.
Cô gái thẳng thắn từng làm cho anh vô cùng hâm mộ đến tột cùng là người như thế nào?
Ngực Lôi Húc Minh bỗng chốc giống như bị lôi kéo thít chặt lại.
-------cho nên nếu không thể cho cô ấy cảm giác an toàn, đừng tùy tiện trêu trọc cô ấy.
Mẹ nó, chỉ là bạn bè mà thôi, trêu trọc cái gì chứ?
Anh khó chịu đấm xuống tay lái.
Thật sự chỉ là bạn bè thôi sao? Trong lòng có giọng nói vang lên rất rõ ràng. Nếu chỉ là bạn bè, vậy ngươi buồn bực cái gì chứ,lúc thấy Tiểu Cố ôm cô, tức giận cái gì chứ?
Anh thích hơn người! Anh biết cảm giác thực sự thích một người là như thế nào!
Phải, phải là khi không gặp được cô ấy thì muốn gặp cô ấy, khi gặp rồi vẫn cảm thấy nhìn không đủ, ở bên cô ấy, tim sẽ không kìm chế được mà đập nhanh hơn.
Mà đối với Lục Phồn Tinh, lúc không gặp được muốn gặp, có.
Gặp rồi vẫn cảm thấy nhìn không đủ, không có.
Tim đập nhanh hơn, không có.
Ở bên cô ấy, chỉ là......... chỉ là cảm thấy rất thoải mái, thoải mái đến mức không muốn rời đi mà thôi.
Nhưng mà hôm nay sao lại thành như vậy?
Trong nháy mắt khi nghe thấy cô bị thương, cái cảm giác như sóng lớn dâng trào kia là vì cái gì? Cái cảm xúc hỗn loạn mất bình tĩnh kia là vì cái gì? Khoảng khắc đó chỉ có câu hỏi "Vì sao cô lại bị thương" không ngừng khuếch chương trong đầu óc anh, chiếm giữ mọi cảm xúc của anh, lại là vì sao?
Vì sao mình lại trở lên phiền muộn như thế?
Di động rung hồi lâu cuối cùng cũng lấy được sự chú ý của anh.
Tùy tay nhét tai nghe điên thoại màu lam vào trong tai, ấn nút trả lời, trầm thấp nói: "A lô."
"A lô?" Đầu dây bên kia truyền tới một giọng nữ quen thuộc.
Xe vội vàng thắng lại, giọng nói anh căng thẳng: "Làm sao vậy? Miệng vết thương có vấn đề gì? Hay là Taxi có vấn đề gì? Đều tại tôi, lúc nãy nên kiên quyết đưa cô về. Bây giờ đang ở đâu?"
"........." Đầu dây bên kia hình như bị dọa rồi, nhất thời nói không nên lời, "Lôi, anh không phải nhận nhầm ai rồi chứ?"
Anh bị một cái chùy lớn vô hình tàn nhẫn đánh một cái, đầu óc nháy mắt trống rỗng, không nghĩ được cái gì.
Phồn Tinh sẽ không gọi anh như thế, gọi anh như này chỉ có một người mà thôi. Người kia từng làm anh yêu thật sâu suốt năm năm, người kia từng làm anh nhớ thương tới mức tưởng như cả đời sẽ không quên được.
Nhưng mà mình đã bao nhiêu lâu không nghĩ về cô? Vì sao đã lâu như vậy rồi mà không hề nghĩ tới cô? Thậm chí khi nhận điện thoại nghe giọng nói ấy cũng không hề nhớ tới cô.
" A lô, A lô, A lô? Làm sao vậy? Lôi, anh còn đó không?"
Anh lấy lại bình tĩnh: "Ừ."
"Tháng sau em kết hôn, anh có rảnh không?"
"Có a." Anh cười yếu ớt, biết không phải Phồn Tinh gặp chuyện không may khiến anh nhẹ nhàng thở ra, cô kết hôn cũng không gợi lên cho anh chút cảm giác nào, "Nhưng mà làm gì có ai muốn phát thiếp mời lại hỏi người khác có rảnh không, hay định ai đến được thì mới phát thiếp mời, ai không đến đành phải tự nhận mình xui xẻo thôi."
"Ai nha, học theo anh, hỏi trước rõ ràng, đỡ lãng phí tiền thiếp mời." Cô sang sảng cười nói.
Anh cười một tiếng.
"Đến lúc đó em bảo Tô mang thiếp mời đến cho anh."
"Được." Anh sau khi nói tạm biệt với cô, cất tai nghe, cũng không vội vàng khởi động xe, hạ kính, để cho khí lạnh tràn vào trong xe, làm lạnh đầu óc rối loạn của anh.
Anh nhắm mắt rồi mở ra, ánh mắt trấn tĩnh hơn nhiều.
Phồn Tinh. Phồn , Tinh.
Nhớ kỹ tên cô như vậy, tim đập vẫn bình thường như cũ, chỉ là nơi gần sát ngực không rõ có cái gì nóng lên, tại nơi ban đêm lạnh lẽo này lại đặc biệt ấm áp.
Khi xưa thích người kia, trái tim vẫn trống rỗng, cho nên sau khi liếc mắt một cái , đã bị đánh gục, trong lòng trong mắt đều là cô ấy, không