Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Sao Ban Ngày

Ánh Sao Ban Ngày

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342270

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2270 lượt.

uất phát từ tấm lòng của Thả Hỷ.
“Vẫn liên tục đi chơi với Ngô Hoạch hả?” Triệu Vĩ Hàng vốn định tìm cơ hội khác để nói chuyện, nhưng sự ảnh hưởng của Ngô Hoạch quá lớn, Thả Hỷ đã bị cô ấy làm thay đổi phần nào, dù rằng sự thay đổi đó chưa hẳn đã xấu. Tuy nhiên, nếu giữa hai vợ chồng luôn có cảm giác về sự xuất hiện của người thứ ba thì tuyệt đối không phải là một việc tốt.
“Ừm, cô ấy đối với em rất tốt.” Thả Hỷ chỉ biết nói sự thật.
“Nếu anh nói rằng, anh hy vọng em sẽ không thân thiết với cô ấy, em có tôn trọng ý kiến của anh không?”
Thả Hỷ nghĩ một lát, “Anh có thể cho em biết lý do không?” Thả Hỷ cần có một lý do, cô thấy mình không kiên định được như Triệu Vĩ Hàng, không thể khước từ sự thân mật đầy thiện ý của Ngô Hoạch.
“Thôi, đi tắm đi!” Hôm nay không phải ngày thích hợp để nói về chuyện này, còn rất nhiều việc khác quan trọng hơn phải làm.




Mộng khó thành, hận khó quên


Rõ ràng là đang đứng trước đầu sóng ngọn gió vẫn miễn cưỡng giữ được bộ mặt bình thản. Cố Thả Hỷ bắt đầu chờ đợi một cơn sóng lớn nữa qua đó, thà rằng để nó xóa đi tất cả, còn hơn phải mang trong mình một trái tim khắc khoải chờ đợi.
* * *
Sau khi Triệu Vĩ Hàng trở về nhà, không cần anh phải nhắc thêm, Thả Hỷ cũng tự động từ chối mọi lời mời đi chơi của Ngô Hoạch. Cô không còn đi chơi với Ngô Hoạch và đám bạn kia nữa. Chỉ thi thoảng tình cờ gặp nhau ở trường vào buổi trưa, hai người lại cùng nhau đi ăn cơm. Ngô Hoạch thường dẫn Thả Hỷ tới những quán ăn rất đặc biệt, hương vị cực kỳ độc đáo và hấp dẫn.
Đôi khi, nhìn Ngô Hoạch, Thả Hỷ lại cảm thấy buồn. Một cô gái xin đẹp, biết hưởng thụ cuộc sống như vậy lại không có được người mình yêu, không được sống trọn đời với người mà mình vẫn mong muốn. Vì vậy, Thả Hỷ không tránh khỏi việc bị lay động, không xác định được lập trường của mình một cách rõ ràng. Phải chăng trong cuộc hôn nhân này, hoàn toàn không cần tới lập trường của cô? Nghĩ đến đó, Thả Hỷ lại càng buồn hơn.
Đầu xuân, thời điểm mà Thả Hỷ phải nói lời chia tay với căn nhà cũ của bà càng đến gần. Cô vẫn chưa quyết định được phải làm thế nào. Chuyện này có lẽ cũng phải hỏi qua ý kiến bố mẹ. Mẹ thì có ý bảo cô lấy tiền đền bù, có thêm nhà nữa cũng chẳng ở hết được, mà đã không ở được còn nhọc công chăm nom.
“Để cháu giúp một tay, chuyển đi đâu ạ?” Bữa trưa còn chưa ăn nên vẫn còn nhiều thời gi­an.
Dưới sự chỉ đạo của cô Dương, Thả Hỷ và chú Tần khiêng chiếc tủ tường xuống chỗ họ đã đặt sẵn. Chỗ đó là đường ra vào khu tập thể nên khách tới mua cũng rất dễ quan sát.
“Có bán được nhiều không ạ?” Thả Hỷ cũng không vội lên nhà, cô đứng dưới đường nói chuyện với cô Dương một lát.
“Ờ, hôm qua, cô bán được bàn học, giá sách cũ của Tần Mẫn Dữ rồi.”
Thả Hỷ cũng biết chiếc bàn học và cái giá sách đó. Chúng thường được đặt cạnh nhau. Mặt bàn được làm bằng gỗ hồ đào. Nghe nói là loại gỗ đó rất quý. Giá sách và bàn học đó đều là những đồ vật thân thiết trong nhà cô Dương, vậy mà họ đều bán đi. Thả Hỷ quả thực cũng không ngờ tới điều này. Thả Hỷ và Tần Mẫn Dữ đầu chạm đầu, bò ra trên bàn học để làm bài tập dường như mới là chuyện của ngày hôm qua. Ký ức, nếu không chạm tới thì không phải lúc nào cũng nhớ tới, nhưng những thứ để có thể chạm tới ký ức lại không còn nữa, liệu những ký ức ấy có tìm lại được không?
Bỗng nhiên, một chiếc BMW rất quen dừng ngay trước mặt. Tần Mẫn Dữ bước xuống xe, hướng về phía Thả Hỷ gật đầu chào rồi quay sang nói với mẹ: “Con đã bảo để trưa con về rồi bê xuống, sao bố mẹ lại tự bê vậy?”. “Không phải,” giọng cô Dương có vẻ ấm ức: “Bố mẹ chỉ định bê ra ngoài hành lang để tiện dọn dẹp trong nhà, kết quả là gặp Thả Hỷ, nó bèn giúp bố mẹ khiêng xuống đây.”
“Một mình Thả Hỷ bê á?!” Tần Mẫn Dữ nhìn Thả Hỷ, không nói thêm câu nào nữa.
“Cơm nấu xong rồi, về nhà ăn thôi! Thả Hỷ, cháu cũng về ăn luôn, ở đây không còn việc gì nữa đâu. Nhanh lên, chiều còn phải đi làm nữa.” Chẳng kịp phản ứng gì, cả hai đều bị đẩy lên xe. Thả Hỷ mỉm cười, Tần Mẫn Dữ có một người mẹ tuyệt vời, luôn hết lòng vì con cái, không nỡ để con vất vả, mà chỉ muốn con về được ăn uống ngon miệng hơn.
Cơm canh vẫn ngon như ngày xưa, Thả Hỷ đã ăn hết một bát mà vẫn muốn ăn nữa. Tần Mẫn Dữ giật lấy bát trên tay cô, xới thêm một bát nữa.
“Em không ăn được nhiều như vậy đâu.” Thả Hỷ cảm thấy bối rối, cô quả thực rất muốn ăn nhưng nếu ăn hết hai bát thì chính bản thân cô đã lập được kỷ lục của chính mình rồi.
Tần Mẫn Dữ chẳng nói chẳng rằng, chỉ cầm lấy bát cơm, san bớt một nửa vào bát của mình, “Thế này được chưa?”
Không thể kìm chế được, mắt Thả Hỷ bỗng đỏ lên. Hồi còn học Đại học, khi hai người đi ăn cơm, cô thường lo Tần Mẫn Dữ ăn không đủ no nên thường nhờ anh ăn giúp phần cơm của mình. Lúc ấy, anh cũng thường xuyên hỏi câu này. Thả Hỷ cố gắng hết sức để kìm nén bản thân nhưng rốt cuộc vẫn bị rớt hai giọt nước mắt. Cô vội đón lấy bát cơm, bê lên ăn, lén lấy tay lau nước mắt. Hôm nay sao vậy, sao lại đa cảm như thế này.
Tần Mẫn


pacman, rainbows, and roller s