Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342564
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2564 lượt.
ện thể lườm luôn cô Diêu đang rửa bát trong bếp.
- Thôi đi, nếu hai đứa không cãi nhau, vì sao hôm nay Dì Trần gọi điện đến đây, thấy số điện thoại nhà dì con lại không chịu nghe?
Mẹ cô mỉm cười.
- Mẹ nói sáng nay con hơi mệt…Nhưng cảm cúm đến nhanh khỏi cũng nhanh mà.
Tư Đồ Quyết vội thanh minh:
- Đâu có đâu, chẳng qua bọn con chỉ hơi ngủng ngoẳng với nhau thôi, hơn nữa chuyện này chẳng liên quan gì đến việc con bị cảm cả, mẹ đừng gán ghép lung tung.
- Anh xem con bé này, em chỉ hỏi một câu xem có cãi nhau không, nó lại cuống cả chân tay lên.
Mẹ cười nói với cha cô:
- Phụ nữ các em đúng là lắm chuyện.
Cha cô đang mải xem báo, coi như không thấy. Dĩ nhiên, cô cuống quit nhưng chẳng phải vì câu hỏi của mẹ, mà vì lo người nói vô tình người nghe hữu ý.
Cô cầm múi cam lên lẩm bẩm:
- Dù sao cũng đừng con gán ghép con với anh ấy.
Chợt vòng tay của cô vô tình đụng phải đĩa hoa quả bằng thủy tinh, kêu lên leng keng. Bà Tư Đồ quay sang nhìn vòng tay của con gái, cau mày nói:
- Con vẫn đeo chiếc vòng đó à? Uổng công ông ngoại từ nhỏ đã dạy con xem ngọc, thật chẳng có mắt nhìn gì cả, để người ta trông thấy lại cười cho.
Mẹ cô đã nói mấy lần về chiếc vòng cô vẫn đeo. Thật ra không chỉ mẹ cô mà rất nhiều họ hàng thấy cô đeo chiếc vòng phế phẩm như vậy đều rất ngạc nhiên, nói như mẹ cô là thà chẳng đeo còn hơn.
Tư Đồ Quyết xoay xoay cổ tay:
-Con thích mà, ngàn vàng đâu mua được niềm vui.
- Nếu con thích mấy thứ trang sức đó thì còn đầy cái đẹp hơn, mẹ cũng có một cái đây. Xem ra mẹ cô đã chán ngấy con gái đeo cái cục gạch kia, chẳng đợi cô lên tiếng từ chối, bà liền đứng dậy đi lên lầu. Tư Đồ Quyết đành vâng lời mở ra, trong hộp là một chiếc vòng phỉ thúy xanh biêng biếc, cô giơ lên ánh đèn soi, quả nhiên cả loại ngọc, nước ngọc, màu ngọc đều đẹp, lóng lánh trong veo. Cô buộc phải thừa nhận chiếc vòng này đẹp mê hồn, nhưng dù vậy lòng cô vẫn thấy chẳng có thứ gì ý nghĩa bằng chiếc vòng Khởi Vân tặng cho cô.
- Đẹp hơn cái của con đấy. Mẹ cô cười. Ngọc này không so được rồi.
Cô cẩn thận bỏ lại chiếc vòng vào hộp, rồi đặt lên trà kỉ trước mặt mẹ cô. Cô là kẻ biết người biết của, chiếc vòng này kể cả ông ngoại cô cũng phải công nhận là quý giá.
Bà Tư Đồ lại đẩy chiếc vòng xuống trước mặt cô:
- Đưa cho mẹ làm gì, đã bảo để con đeo mà.
- Con không cần đâu, đeo vòng quý quá cũng khó chịu, lỡ va đập sứt mẻ lại xót ruột.
- Ngốc ạ, đã cho con rồi thì va đập sứt mẻ là chuyện của con, có thế mà đã khó chịu thì nhỏ mọn quá!
Cô đành đeo nó lên, nghịch nghịch một hồi rồi tò mò hỏi:
- Cái này cũng là ông ngoại cho ạ?
- Không phải đâu, mấy năm trước dì Trần con cho đấy.
Mẹ cô nhẹ nhàng nói. Tư Đồ Quyết liền trợn mắt lên,: “ Lại nữa rồi, mẹ cầm lại đi, con đeo cái bây giờ được rồi”
- Con nói gì thế, dì Trần cho mẹ thì xem như đó là của mẹ rồi mà.
Mẹ cô trách:
- Đồ cục gạch kia thì con đeo được, còn của mẹ cho thì con không đeo được à?
Diêu Khởi Vân vẫn đang bàn chuyện thời sự trên ti vi với cha, cô đành cầm lấy chiếc hộp, khẽ thở dài.
Đợi cha mẹ về phòng cả, cô nghe tiếng chân Diêu Khởi Vân lên tầng ba cất quần áo rồi rón rén bám theo, ôm chặt lấy anh từ phía sau.
- Ai vì chuyện kia mà tức thì người ấy là lợn.
Cô thì thầm bên tai anh. Diêu Khởi Vân chậm rãi ngoảnh lại nhìn cô, hỏi:
- Hôm qua em một mình tới nhà Trâu Tấn à?
Rốt cuộc ai ngốc hơn ai?
- Ai bảo anh thế?
Tư Đồ Quyết nghi hoặc hỏi lại.
Diêu Khởi Vân đáp:
- Đáng lẽ em phải trả lời anh đã rồi hãy hỏi lại chứ?
Cô tưởng rằng chuyện này như vậy là đã xong, nào ngờ Diêu Khởi Vân lại lắc đầu cười
- Tư Đồ Quyết, em vẫn có chuyện giấu anh. Nếu không có chuyện gì thì khi biết Tiểu Căn được thi lại, em đã hớn hở điện thoại cho anh ngay, chứ không im thin thít đâu.
Cô không phản bác. Cô chưa hề nghĩ tới mặt này, nhưng anh đã nói vậy, cô cũng thừa nhận anh nói đúng. Trên đời chẳng còn ai hiểu cô hơn Diêu Khởi Vân, dường như anh đi guốc trong bụng cô, khiến cô chẳng giấu diếm được chuyện gì. Nhưng sự thấu hiểu của anh vào lúc này lại khiến cô bực bội vô cùng!
- Anh đừng làm bộ ông chồng đi bắt gian thế…
Cô vòng tay quanh cổ anh, thân mật cười. Nhưng khi chạm vào người anh, cô chợt nhận ra anh hơi ngả ra sau tránh né. Lúc này , nhìn rõ ánh mắt anh, cô chợt thấy dường như kẻ đứng trước mặt chẳng còn là người thân thiết nhất của mình nữa, mà là chàng trai trầm lặng năm xưa bước vào một thế giới lạ lẫm với hai bàn tay trắng, luôn hết sức cẩn thận và cảnh giác để tự bảo vệ mình, sợ đến mức không dám khẳng định, bởi vì ngay từ đầu trong lòng anh đã chọn phủ định.
Ánh mắt đầy vè hoài nghi và xét nét của anh khiến Tư Đồ Quyết nổi giận, cô tự rụt tay lại, ấm ức nói:
- Lẽ nào anh muốn em nhận rằng tối qua em tới đó ngủ với ông ta, anh mới vừa lòng?
- Em thừa biết rằng anh không có ý đó. Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi, tai tiếng của Trâu Tấn không hay lắm, dù chỉ là đồn đại thì em cũng cần gì tạo cớ cho ngườ