Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342574
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2574 lượt.
tôi như thế. Phải, tôi thừa nhận mình thích những cô gái trẻ xinh đẹp, bọn họ khiến tôi thấy mình còn trẻ, còn phấn chấn tinh thần. Quả thật tôi thích em, tdq, tôi nghĩ em cũng chẳng phải không hay không biết gì, tôi không giỏi che giấu, có lẽ đây chính là nhược điểm của tôi. Nhưng nói thật tôi chẳng thiếu phụ nữ, cũng đã qua cái tuổi thấy gái đẹp là hau háu muốn ăn tươi nuốt sống rồi.
- Em đã coi thầy là vị giáu sư đáng kính nhất…
- Em vẫn có thể coi tôi như vậy, điều này không hề mâu thuẫn.
Trâu Tấn cũng đã đứng lên, định bước tới gần nhưng tdq lại lùi bước.
- Tôi đã xem qua danh sách tuyển thẳng thạc sĩ, em muốn làm nghiên cứu sinh với tôi vậy rất hay, em sẽ trở thành học trò cuối cùng của tối. Dựa vào tài năng của mình, chỉ cần em đồng ý, có lẽ sẽ có một ngày em còn vươn xa hơn tôi, tôi chẳng ngại làm hòn đá lót đường cho em, em chẳng cần đền đáp gì tôi cả….Em không tin à? Có những thứ cũng như những vì sao trên trời, yêu thích nó không nhất định phải hái nó xuống.
- Thưa thầy, ví dụ của thầy rất thực tế cũng rất thú vị. Thì ra thầy tránh xa mặt trời là để ngẩng đầu ngắm sao, hơn nữa em thấy vòm trời của thầy nhất định sao sáng đầy trời.
Tdq lạnh lùng nói , cô thẳng thừng nhạo báng người mà trước đó mấy phút cô còn tôn sùng như thần thánh, thần tượng trong lòng cô sụp đổ tan tành , bụi đất bắn tung tóe. Lúc này đây tdq thoáng buồn vì tín ngưỡng của mình, ngay dkv cũng nói, cô nên tránh xa Trâu Tấn ra nhưng cô cứ cho rằng đó là lời đồn nhảm mà khăng khăng tin rằng trên đời có người hoàn mĩ vô khuyết.
Đúng lúc này đèn trong nhà bật sáng, ánh đèn đột ngột lóe lên giữa đêm tối soi sáng mọi ngóc ngách, không dung chỗ nào ẩn náu. Tdq đâu ngờ trong nhà lại có người, không chỉ cô mà Trâu Tấn cũng nghi hoặc và bất ngờ ra mặt.
Cùng tiếng bước chân vội vã, cánh cửa trước giờ đóng kín đã được mở từ trong ra.
- Anh về mà em chẳng biết gì cả, em đợi lâu ơi là lâu nên ngủ thiếp đi mất.
Giọng nói quen thuộc đó uyển chuyển thánh thót cất lên.
Tdq sững ra như hóa đá. Cô nghĩ mình đang gặp cơn ác mộng kì quái, tuy trong mơ không có gì đáng sợ, nhưng lại đầy những dơ bẩn ngoài sức tưởng tượng của cô.
Người trong cửa cũng lặng đi, giữ nguyên tư thế hé cửa.
Yên lặng như chết choc. Tựa như chỉ cần lên tiếng, kíp nổ sẽ nổ tung.
- Đây chính là nguyên nhân khiến anh hờ hững với em à? Cô ta lên tiếng đầu tiên, giọng điệu thê lương khôn xiết
Trâu Tấn hạ giọng nói:
- Không phải đâu, em đừng nghĩ thế!
Tdq như chợt tỉnh mộng, cô sững sờ hỏi người kia
- Vì sao chứ? Ngô Giang yêu chị như thế kia mà.
Khúc Tiểu Uyển vốn chẳng để ý lời nói của cô, ánh mắt cô ta chỉ dán lên người Trâu Tấn.
- Tôi và cô ấy….
Trâu Tấn ê chề ngoảnh mặt nhìn tdq, nhưng cô đã cầm lấy tờ giấy chứng nhận quay đầu định đi.
- Chuyện đó chẳng liên quan gì tới tôi hết.
Lúc chạy ra ngoài chiếc cổng nhỏ., tới gần hàng cây hai bên, cô chợt nghe thấy tiếng cành lá xào xạc.
- Ai đó?
Có lẽ cô nghe lầm, bóng đêm đã bủa xuống tự lúc nào, ánh đèn rọi không được đến những bụi cây um tùm sau hàng rào, chỗ đó nhanh chóng rơi vào im lặng.
Thời gian về nhà còn nhanh hơn Tư Đồ Quyết tưởng tượng nhiều., cô hoàn toàn mù mờ không biết mình lên xe bus ra sao, dọc đường xe chạy đã đỗ lại những nơi nào, những mảnh kí ức từ khi rời khỏi nhà Trâu Tấnhỗn loạn như một đoạn phim bị cắt nát loang loáng trong đầu cô. Vẻ nhung nhớ và quạnh hiu của ông ta khi nhắc đến vợ đầy ngưỡng mộ, nỗi tuyệt vọng giấu sau bóng tối của Khúc Tiểu Uyển, hơi ấm bàn tay của người đàn ông trung niên……còn cả những lời nói vang vọng bên tai.
“…Tôi thích những cô gái đẹp..”
“…Làm nghiên cứu sinh của tôi….em sẽ là học trò cuối cùng của tôi….”
“Anh về mà em chẳng biết gì cả, em đợi lâu ơi là lâu, ngủ quên đi mất…”
“….Đây là nguyên nhân khiến anh hờ hững với em sao?”
…
Xuống khỏi xe bus, cô chạy như bay về phía nhà mình, mãi tới khi trông thấy ánh đèn trong nhà, cô mới thấy như mình vừa tìm được con đường sống, trở về với thế gian thân thuộc mà bình yên, ngay cả gương mặt lạnh tanh của cô Diêu lúc ra mở cửa cũng trở nên thân thiết lạ thường..
Tư Đồ Quyết thầm mong cha mẹ mình vắng nhà, cô muốn ở bên Khởi Vân, ôm chặt lấy anh, kể hết với anh những chuyện không sao tưởng tượng nổi kia, để sự ôn hòa và lý trí của anh xua tan đi những vẩn đục trong lòng cô.
-Trời mới biết!
Bao lời chất trong lòng chẳng hiểu nên nói từ đâu, từ nhỏ tới lớn cô chưa từng giấu giếm nhiều tâm sự tới vậy. Ngô Giang vốn là chỗ trút giận tốt nhất của cô, nhưng liên quan tới Khúc Tiểu Uyển, mọi việc đã trở nên kì lạ và tế nhị. Cô liếc cô Diêu đang xem tivi trong phòng mình nhưng vẫn hóng ra cửa để theo dõi phòng khách rồi hạ giọng:
- Cả nhà đi vắng may mà anh vẫn đợi được, KGB có mặt nặng mày nhẹ với anh không?
Không hiểu sao, trong số khách khứa nhà Tư Đồ, cô Diêu không thiện cảm gì với Ngô Giang. Dĩ nhiên khi ông bà Tư Đồ ở nhà bà không dám tỏ vẻ gì, nhưng những