Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức

Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342565

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2565 lượt.

giễu cợt.
- Thật ra tôi là người không khéo cư xử lắm, cũng chẳng biết đưa đẩy, ngoại trừ phương diện học thuật ra, về những mặt khác tôi rất tùy hứng. Về một khía cạnh nào đó tôi nghĩ mình là người thất bại, bởi vì tôi là người thiếu lý trí.
- Nhân vô thập toàn, em thấy thầy đã rất hoàn mỹ rồi, người đầy đủ lý trí như thầy nói chỉ có thánh hiền mới đạt được, nhưng thánh hiền lại hết sức cô độc.
Tư Đồ Quyết nói.
- Vợ tôi cũng từng khẳng định tính cách tôi như vậy rất không hợp về nước làm việc, nhưng tôi chẳng chịu nghe, bây giờ tôi lại thấy cô ấy nói đúng.
- Lần đầu tiên em nghe thầy nhắc đến cô.
Tdq không giấu nổi vẻ hiếu kí, mọi người đều nghe nói Trâu Tấn đã kết hôn, có điều nửa kia của ông ta là thần thành phương nào thì ngay cả đệ tử của ông ta cũng hiếm khi nghe nói tới.
Ông ta đáp:
- Vợ tôi là một người phụ nữ khiến người ta kính phục.
Rồi nói một cái tên. Nghe ông ta nói , tdq cũng tròn xoe mắt, cái tên đó rất nổi tiếng với sinh viên khoa Dược, thành tích của bà trong nghiên cứu khoa học và học thuật đều ngang ngửa với Trâu Tấn, thậm chí còn vượt trội hơn ông ta. Cô chỉ biết bà ở Mỹ, nhưng chưa hề nghĩ bà có liên quan tới Trâu Tấn.
- Cô ấy hỗ trợ tôi rất nhiều, là thầy giỏi bạn hiền trong đời tôi, nhưng trước mặt cô ấy tôi giống như cậu học trò hay phạm lỗi vậy. Vậy nên tôi mới nhất quyết về nước phát triển, có lẽ sống xa cô ấy ra, không cùng một môi trường, tôi mới bớt thấy ảm đạm.
Trâu Tấn cười nói. Không rõ vì sao, nghe có người khách sáo tôn sung vợ mình như vậy, tdq cứ thấy lạ. Cô nghĩ mình không sao hiểu nổi cặp đôi hoàn hảo đó, giống như Simone de Beauvouir và Jean- Paul Sartre, hay như Thái Cầm và Dương Đức Xương. Dẫu sao cô cũng không đạt được cảnh giới đó, cô và dkv dù hủy diệt lẫn nhau cũng phải làm thành hai hành tinh gần nhau nhất trong vũ trụ.
- Cô ấy nghĩ yooi về nước tất sẽ gặp khó khắn, tôi lại muốn chứng minh rằng cô áy sai. Ngay từ đầu tôi đã ôm ấp tham vọng, muốn phô diễn trình độ của mình, sau này tôi mới nhận ra giới học thuật này không như tôi tưởng tượng. Tôi không chịu nổi những lục đục phân tán và hời hợt qua quit, nhưng lại gắn bó với những học trò mà tôi đã chọn lựa kĩ càng, nên chẳng thoát ra nổi cái vòng luẩn quẩn này.
Bọn họ đều thấy tôi nghiêm khắc, có lẽ chỉ vì suy nghĩ của chúng tôi không giống nhau, thậm chí không đồng hành với tôi….không nói nữa, tôi thường thấy mình giống như một người lính mặc áo giáp vàng nặng trịch, đi trong đầm lầy.
Nói đến đây, dường như cũng nhận ra mình đã quá nhiều lời, ông ta lắc đầu cười:
- Em xem, tôi nói những chuyện này với em làm gì chứ, em là một cô bé ngây thơ, cứ như vậy lại hay, em cứ coi như là nghe lão thầy già này lảm nhảm đi……còn bạn họ Vi mà em nói đó….
Tdq vội lái sang chủ để vào việc chính:
-Vi Hữu Căn ạ! Thưa thầy Trâu, xin thầy để bạn ấy thi lại lần nữa ạ,
Trâu Tấn dung một ngón tay đẩy tờ “ Giấy xác nhận của bệnh viện” lại trước mặt cô:
- Nếu cậu ta bị lưu ban vậy xem ra lần này cậu ấy đã thi trượt lần ba rồi, theo tôi thấy cậu ta học lại một năm cũng tốt. Ngành y dược không giống những ngành nghề khác, từ một sơ sẩy trong nghề có thể dẫn tới những hậu quả khá nghiêm trọng khôn lường, vậy nên tôi mong mỗi sinh viên ra trường đều đạt yêu cầu.
-- Nếu thầy cho bạn áy một cơ hội thi lại mà cậu ấy vẫn không qua nổi thì bị lưu ban là đáng rồi, chỉ cần một cơ hội thôi, thưa thầy.
Trước sự năn nỉ của cô, Trâu Tấn hờ hững nói:
- Đó là chuyện của cậu ấy, vì sao cậu ấy không tự tới tìm tôi mà để em ra mặt? Dù bị Zona cũng đâu anh hưởng tới việc cậu ta gọi điện hay gửi thư đâu
Tdq nghẹn lời, cô không thể nói rằng theo tính tình của Tiểu Căn và sự sợ sệt của cậu ta với Trâu Tấn, bảo cậu ta tự tới thà rằng cậu lưu ban một năm còn hơn. Cô chẳng tìm được lý do nào lấp liếm đành nói thẳng:
- Thầy đừng trách cậu ấy ạ, là em tự đề nghị đi thay cậu ấy. Thưa thầy Trâu, nếu Vi Hữu Căn tự tới xin thầy, thầy có gật đầu không ạ?
- Cậu ta có một người bạn như em đúng là may mắn. Trâu Tấn nhướn mày ung dung nói. Bất kể đó là ý của cậu ta hay của em tự đưa ra, đều chính xác cả. Em biết tôi rất khó từ chối em mà.
Trước khi Tdq kịp phản ứng, Trâu Tấn đã nhẹ đặt tay lên bàn tay cô đặt trên bàn, dường như còn vỗ nhè nhẹ vẻ tán đồng.
Tdq giật nảy mình vội rụt tay lại ngay như chớp rồi đứng phắt dậy, suýt nữa làm đổ chiếc ghế đang ngồi, bên tai cô ong ong những lời đồn đại đơm đặt về Trâu Tấn.
Xưa nay cô vẫn không tin, cô luôn tôn kính ông ta như thế.
- Thầy Trâu, thầy….
Trâu Tấn cũng chẳng ngờ cô lại có phản ứng mạnh như vậy, lúc rút tay về ông ta cũng thoáng vẻ hổ thẹn, nhưng liền nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản:
- Làm em sợ rồi sao? Em cứ ngồi xuống đã nào.
Tdq lùi lại, nhưng chần chừ chưa vội bỏ đi ngay
- Thưa thầy Trâu, em tới là vì chuyện của Tiểu Căn, nếu thầy chịu giúp cậu ta thì em xin thay mặt cậu ta cảm ơn thầy, còn nếu thầy từ chối em đành nói với cậu ta rằng mình đã cố gắng hết sức rồi.
- Tôi đã bảo, em ngồi xuống đi nào. Em không cần sợ