Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342527
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2527 lượt.
con nuôi dưỡng’ rồi không, phòng sau này em không lấy được ai?”
Nói xong, cậu nhanh chân bỏ chạy, Tư Đồ Quyết đuổi theo cậu đến hơn nửa con phố.
Ngô Giang vẫn chưa kịp trả lời thì thanh âm kia một lần nữa lại hướng về phía Tư Đồ Quyết.
“Tư Đồ Quyết, mẹ gọi em về ăn cơm.”
Tiếng nói cao thấp không rõ ràng, không vì thái độ của Tư Đồ Quyết mà tức giận, anh ta vẫn thản nhiên, lặp lại như cũ, giống như từ khi sinh ra đến giờ chỉ biết nói câu này thôi vậy.
Tư Đồ Quyết vẫn nhớ hành vi đáng giận của anh ta ngày hôm đó, vốn muốn nói vài câu khó nghe sỉ nhục anh ta, nhưng dù sao cũng ở trước mặt bao nhiêu người như vậy nên nhẫn nhịn, chỉ nói: “Việc của tôi không liên quan gì đến anh, không thấy tôi đang bận sao?”
Trong lúc căng thẳng, Ngô Giang lấy lại con “Bại binh tàn tướng” của mình, vỗ bả vai Tư Đồ Quyết nói: “Không đấu nữa, hôm nay em thắng rồi. Anh đói quá rồi, lần sau sẽ tìm em tính sổ.”
Mọi người phụ hoạ theo, thu dọn đồ của chính mình.
Lúc đi đến cạnh Diêu Khởi Vân, Ngô Giang nghĩ đến lời nói đùa của mình với Tư Đồ Quyết hôm trước, không khỏi hướng về phía cô nháy mắt vài cái, quay đầu lại phát hiện ra tên “tiểu nhân” trong mắt Tư Đồ Quyết dường như đang dùng mắt quan sát và đánh giá mình. Đây là lần đầu tiên gặp mặt Diêu Khởi Vân, Ngô Giang nghĩ dù sao hai nhà bình thường cũng hay qua lại, mình lại rất thân với Tư Đồ Quyết, sau này phải gặp không ít rồi, vì thế liền chủ động cười, coi như lời chào hỏi.
Diêu Khởi Vân cùng lúc ấy cũng cúi thấp đầu. Ấn tượng của Tư Đồ Quyết với cậu lại càng tệ hơn, liếc mắt một cái, vài bước bắt kịp Ngô Giang, “Đợi em, em đi cùng anh một đoạn, ‘Tướng quân đầu đen’ tối nay để ở nhà anh.”
Diêu Khởi Vân bị bỏ lại phía sau cũng theo sau giữ đúng khoảng cách vài bước chân, nhìn chiếc lồng tre trong tay cô cầm cứ như bảo bối vậy.
“Tư Đồ Quyết, ngay cả ăn cơm em cũng quên hoá ra vì chơi cái này à?”
Tư Đồ Quyết nghiêng người, liếc nhìn: “Anh cố ý nhìn sao?”
Diêu Khởi Vân bối rối nhìn ánh mắt cô, cúi đầu đá đống đá vụn ven đường, “Chỉ có trẻ con mới chơi cái này thôi.”
“Không ăn được nho thì nói nho xanh.” Tư Đồ Quyết khẽ hừ một tiếng.
“Không lừa em, khi còn là trẻ con mấy tuổi, bọn tôi đã chơi chán ngấy rồi, hơn nữa, ở nơi đầy xi măng bê tông như này thì có thể bắt được cái gì tốt chứ?” Ngữ khí của cậu ta rất thành khẩn, nhưng những lời này cứ giống như cười nhạo con “Tướng quân đầu đen” vừa càn quét trận địa của Tư Đồ Quyết.
Mặc dù biết rõ cậu ta cố ý khiêu khích, nhưng Tư Đồ Quyết làm sao nuốt trôi được giọng điệu đó, cô giơ cao chiếc lồng tre đang cầm trong tay, “Có bản lĩnh đừng khua môi múa mép nữa, nếu anh thật lợi hại thế thì đi tìm mấy con đến đây đấu với tôi đi.”
“Ý anh không phải như thế, em vừa mới chơi, anh thắng em cũng không là quân tử. Nhanh về đi, nếu không chú Tư Đồ và cô Tiết sẽ nổi giận đấy.”
Tư Đồ Quyết lúc này hoàn toàn bị chọc tức rồi, dứt khoát đứng lại, “Anh cho là sẽ thắng tôi, vậy tôi cho anh cơ hội. Ngày mai tan học, vẫn ở đây, nếu anh thắng tôi, tôi sẽ phục anh!”
Ngô Giang nhìn dáng vẻ im lặng của Diêu Khởi Vân, lại nhìn Tư Đồ Quyết đang tức sùi bọt mép kia, vừa nhẹ nhàng đẩy cô đi, vừa khuyên nhủ: “Được rồi, được rồi, êm đẹp rồi còn giận gì nữa, đi thôi.”
Tư Đồ Quyết bị cậu lôi đi vài bước, vẫn không bỏ qua, quay đầu chỉ Diêu Khởi Vân: “Anh hãy nhớ, ngày mai ai không đến thì người ấy là con rùa đen rụt đầu.”
Sau khi trở về, Tư Đồ Quyết theo thường lệ đối xử với Diêu Khởi Vân rất lãnh đạm, ăn cơm xong là lên lầu, lờ mờ nghe thấy Diêu Khởi Vân nói với bố là muốn ra ngoài một chút. Rõ ràng Tư Đồ Cửu An đối xử rất phân biệt mà, không do dự đã đồng ý cho cậu ta ra ngoài, chỉ lo lắng cậu không quen thuộc nơi này nên dặn không được đi xa quá.
Đợi đến khi nghe thấy tiếng đóng cửa, Tư Đồ Quyết lập tức xuống lầu gọi điện thoại cho Ngô Giang, dặn dò cậu tối nay nhất định phải chăm sóc tốt cho con “Tướng quân đầu đen”, nhất thiết không được làm sai, phải làm nó tăng khí thế, uy phong.
Ngày hôm sau, có thể vì nghe được tin tức từ chỗ Ngô Giang nên vừa tan học, chỗ cũ đã đầy người, so với hôm trước còn đông hơn. Ngô Giang không phụ lời dặn dò của Tư Đồ, “Tướng quân đầu đen” được chăm sóc rất tốt, ở trong lồng tre mà sinh khí dồi dào, có vẻ như nóng lòng muốn giao đấu.
Diêu Khởi Vân đến muốn so với dự đoán một chút, lúc đồng bọn của Tư Đồ Quyết đều đã kết luận chẳng qua cậu ta chỉ thuận miệng, sợ nên không dám đến rồi, đúng lúc ấy thì cậu lại đang chầm chậm đi về phía Tư Đồ Quyết. Dáng vẻ vẫn trầm tĩnh ít lời, không định nói chuyện với những người xung quanh, không thể nhìn thấy vẻ hiếu chiến của cậu, cũng không thấy cậu có vẻ kích động.
Tư Đồ Quyết không nói lời thừa thãi, hỏi cậu ta chuẩn bị tốt chưa, sau khi nhận được câu trả lời liền bắt đầu triển khai trận địa.
Diêu Khởi Vân dùng chiếc bình đất để đựng dế mèn của mình, nhìn rất khó coi. Đợi đến khi “Tương ái” của hai người bị gẩy vào trong chiếc hộp, Tư Đồ Quyết mới phát hiện Diêu Khởi Vân tối qua mười một giờ mới về nhà, bị mẹ cô mắng và