Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full
Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342755
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2755 lượt.
tôi?”
Diêu Khởi Vân nhẹ gật gật đầu.
Cô đưa tay nhận lấy, đi vài bước đến cửa sổ, đẩy tấm kính ra, ném cái bình đất chứa con dế đó ra ngoài. Bình đất màu xám đó đi theo một đường parabol rồi biến mất trong đám cỏ, phát ra một âm thanh nhỏ.
“Nếu anh đã cho tôi, vậy xử lí thế nào là việc của tôi rồi.”
Tư Đồ Quyết vỗ vỗ tay để đám bụi không bám vào tay, rồi nở một nụ cười, quay lại cửa, đứng trước mặt cậu ta đóng cửa.
Bộ mặt cố gắng bình tĩnh hoà nhã của Diêu Khởi Vân bị đánh nát tơi bời, cậu dường như không nhìn thấy cánh cửa sắp đóng, đưa tay giữ chặt cánh tay Tư Đồ Quyết, ngoài vẻ tức giận trong ánh mắt còn có vẻ khó hiểu thâm sâu nữa.
Cậu sợ kinh động đến vợ chồng Tư Đồ Cửu An nên chỉ thấp giọng hỏi: “Dù sao đã là người một nhà, vì sao chúng ta không thể hoà hợp chung sống?”
Trong lúc tức giận, Tư Đồ Quyết cuối cùng cũng nhớ được chút chừng mực, đưa mắt nhìn, muốn đóng chặt ngay lập tức cánh cửa bên cánh tay cậu ta.
“Người một nhà?” Cô cười nhạo, “Anh thật sự có thể trát vàng lên mặt mình à, đang tự tưởng tượng à? Ai là người một nhà với anh chứ?”
Diêu Khởi Vân thở dồn dập, mặt đanh lại càng lộ rõ đôi mắt u buồn lạnh lẽo như hồ nước. Lúc này cậu mới phát hiện thì ra Tư Đồ Quyết muốn làm nhục cậu là một việc quá dễ dàng, chỉ cần một câu của cô có thể khiến sự tự tin khổ sở luyện tập và phương hướng của cậu liền trở thành thứ gì đó rất buồn cười.
“Tôi đếm đến ba, anh không thu tay về, tôi sẽ khiến cho bố mẹ tôi nhìn thấy anh đang làm cái gì đấy!” Tư Đồ Quyết gằn từng chữ một cảnh cáo.
Cô còn chưa đếm đến ba, mới chỉ vừa dứt lời, lực nắm trên tay Diêu Khởi Vân đã dần dần giảm bớt.
Tư Đồ Quyết nghiêng người, vùng vẫy khỏi sự kìm hãm của cậu ta giống như vứt bỏ một thứ gì đó bẩn thỉu, sau đó chán nản đóng chặt cánh cửa.
Rất lâu sau tiếng đóng cửa nặng nề, Diêu Khởi Vân vẫn chưa lấy lại được tinh thần, cậu vô thức xoa tay mình trên quần, rồi lại mở ra, sau đó bắt đầu thấy lòng mình tuyệt vọng.
HAI ĐỨA TRẺ ĐA NGHI
Thủ tục chuyển trường của Diêu Khởi Vân đã được Tư Đồ Cửu An sắp xếp tương đối thuận lợi. Lúc ở quê, cậu đã học xong năm nhất cao trung, qua kì nghỉ hè vừa rồi, vốn là nên nhập học vào lớp cao trung năm hai, nhưng nghĩ đến trình độ dạy học ở trường cũ nên để cậu có thể thích nghi với trình độ dạy học ở trường mới, Tư Đồ Cửu An đã nghe lời đề nghị từ phía nhà trường là để cậu lưu lại một lớp, cùng học năm nhất cao trung với Tư Đồ Quyết trong một học viện của thành phố G.
Điều làm Tư Đồ Quyết cảm tạ trời đất chính là Diêu Khởi Vân cuối cùng không được phân đến lớp cô, tránh được giờ lên lớp vẫn còn bị cậu ta tra tấn thị giác.
Ngày đầu tiên Diêu Khởi Vân chính thức đến lớp, vì việc làm ăn có chút chuyện nên Tư Đồ Cửu An không thể tự mình dẫn cậu đến lớp báo danh được, vì thế hết lần này đến lần khác dặn Tư Đồ Quyết phải đi cùng Diêu Khởi Vân lúc đi học, tan học và ở trong trường nữa. Tư Đồ Quyết không thể từ chối được, dù không tình nguyện nhưng hôm ấy sau bữa sáng vẫn đợi cậu ở trước cửa.
Cửu An Đường của nhà Tư Đồ khi đó đã đi vào qui củ, trong nước bắt đầu có danh tiếng, nhưng Tư Đồ Cửu An luôn không quên xuất thân nghèo khó của mình, yêu cầu con cái cũng phải tự lập, cần kiệm, không được đối xử đặc biệt gì cả, cho nên dù gia cảnh giàu có nhưng loại đưa đón đi đứng Tư Đồ Quyết vẫn chưa từng được nếm qua, mỗi ngày đều bắt xe bus đi học.
“Cái này để anh cầm cho.” Diêu Khởi Vân không giải thích, lấy túi cầu của cô rồi vác nó lên người.
“Không… Không cần.” Tư Đồ Quyết cảm thấy bất ngờ nên có chút ngượng ngùng. Mặc dù cô kiều diễm, nhưng cũng không phải loại hay nũng nịu gì, so với việc mang vác này cũng không phải chưa làm qua, từ trước đến nay càng không quen nhờ người khác làm hộ. Cậu ta như thế này thực sự khiến cô không biết nên làm gì.
“Nói là không cần mà, không nặng chút nào cả, thật sự không cần đâu!”
Cô cố gắng đoạt lại chiếc túi của mình, nhưng Diêu Khởi Vân né tránh, dường như quyết tâm muốn mang hộ cô. Mà Tư Đồ Quyết vốn không muốn bỗng dưng lại nợ cậu ta một ân tình nên cũng khăng khăng cự tuyệt. Hai người vừa đi vừa dùng dằng, người trên đường không biết chắc chắn không thể tin chuyện này chỉ vì một người trong đó muốn giúp đỡ, còn người kia thì khăng khăng không chịu nhận sự giúp đỡ ấy mà thôi.
Cuối cùng Diêu Khởi Vân không chịu nổi trước, đổi chiếc túi cầu sang tay kia: “Cẩn thận xe… Đừng tranh giành nữa được không?”
“Hiện giờ bố mẹ tôi đều không nhìn thấy, anh không cần phải làm chuyện như này đâu.”
Theo Tư Đồ Quyết nhìn nhận, giúp đỡ nhau không phải là không thể, nhưng cũng chỉ giới hạn giữa bạn bè thôi, không, cho dù là người xa lạ cũng có thể tự nhiên có “ý tốt” hơn cậu ta lúc này rất nhiều. Cô không phải không có mắt nhìn người, Diêu Khởi Vân đến ở nhà cô những ngày này còn hận không thể ôm đồm hết các việc mệt nhọc để làm hết ấy chứ, cậu ta cứ như vội vàng muốn chứng minh với những người đã cho cậu ở nhờ rằng cậu không phải là người vô dụng.