XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức

Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342628

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2628 lượt.

cả những gì cậu có lại không đủ xứng, kết quả chỉ có thể trở về, hai tay trống không.
Đợi lâu không thấy cô mở cửa, Diêu Khởi Vân không biết làm sao chỉ có thể lặng lẽ rời đi. Tư Đồ Quyết nghe thấy tiếng bước chân xuống cầu thang dần biến mất, buồn phiền muốn nắm giật tóc mình. Rõ ràng chỉ cần nói một câu dễ nghe, cho dù là nói dối cô cũng mở cửa hoà giải. Vì sao việc đơn giản như thế đối với Diêu Khởi Vân lại là nhiệm vụ không thể hoàn thành?
Tư Đồ Quyết tin vào trực giác của mình, cô có thể cảm thấy sự tồn tại của cô trong lòng Diêu Khởi Vân không phải như vậy, ít nhất “tình bạn” ngàn vạn lần chịu giày vò làm khổ mới được xây dựng lên này, không phải chỉ mình cô xem trọng. Nhiều khi, cô rõ ràng cảm thấy ánh mắt cậu dừng trên người cô, nhưng khi cô nhìn cậu thì cậu lại thản nhiên chăm chú vào nơi nào đó mà chẳng có cái gì để nhìn.
Cậu vô tình đến gần cô, nhưng khi cô mỉm cười chào đón, cậu lại lùi một bước.
Tư Đồ Quyết đã quen với đám bạn lạc quan trong sáng như Ngô Giang, sự mâu thuẫn và khó hiểu của Diêu Khởi Vân thật sự khiến cô không biết nên làm thế nào. Cô tức giận giày vò con gấu bông rất lâu vẫn không cởi bỏ được cái kết cục trong lòng, cuối cùng quyết định không thể giữ buồn bực trong lòng, làm khổ mình cũng không ai thấy cơ mà.
Dù thế nào cũng phải tìm anh ta hỏi cho ra lẽ mới được, chứ cứ nửa nạc nửa mỡ thế này thì có nghĩa gì chứ? Cô nghĩ là làm, chớp nhoáng đã xuống lầu, tuy cô cũng không rõ, nhưng điều cô muốn chính là hỏi cho ra lẽ như thế nào.
Khí thế của cô dào dạt, bỏ qua khâu gõ cửa, nhanh mở cửa, cúi mặt xuống nói: “Diêu Khởi Vân, em muốn nói chuyện với anh.”
Cửa bị mở ra trong nháy máy, cô thấy Diêu Khởi Vân đang dựa vào đầu giường, vừa nhìn thấy cô liền kinh ngạc ngã xuống giường, hoảng hốt đem giấu cái gì đang cầm trong tay xuống dưới gối, vẻ mặt ửng đỏ đáng nghi.
“Anh đang làm cái gì?” Tư Đồ Quyết vẻ mặt hồ nghi liếc nhìn cậu, lườm lườm đánh giá, như đánh hơi được mùi vị kỳ lạ trong không khí.
Diêu Khởi Vân đứng cạnh giường, không tự nhiên đáp: “Không… không làm gì cả.”
“Không làm gì sao dáng vẻ anh lạ lẫm vậy?”
“Em mới lạ ấy. Tư Đồ Quyết, sao em vào phòng anh mà không gõ cửa?” Cậu lấy lại tinh thần, nghĩ ra cô mới là khách không mời.
Tư Đồ Quyết giả đò cười nói: “Xin lỗi”, nhưng một chút sám hối cũng không có, càng không phải vì đuối lý mà yếu đi quyết tâm truy tìm căn nguyên hiện nay.
“Mặt anh vì sao đỏ thế kia? Anh khẳng định không làm chuyện gì xấu chứ?”
“Thần kinh, không rảnh tán gẫu với em, anh ngồi xe hơn nửa ngày nên giờ muốn đi ngủ, ra ngoài em giúp anh đóng cửa nhé.”
Lời cậu nói có vẻ rất bình tĩnh, nhưng Tư Đồ Quyết dám đem nhân cách ra đảm bảo anh ta đang giả vờ! Trời thì lạnh thế mà trên trán cậu còn lấm tấm mồ hôi, đây chính là bằng chứng cho việc vô cùng căng thẳng.
Tư Đồ Quyết cười gian: “Được rồi, chỉ cần anh để em xem anh giấu cái gì dưới gối, em lập tức biến mất.”
“Liên quan gì đến em? Về phòng em đi!” Khẩu khí của Diêu Khởi Vân hung tợn, mặt lại ửng đỏ lên.
“Không cho em xem chứng tỏ trong lòng anh có điều mờ ám, em đi nói với mẹ đây.”
Diêu Khởi Vân không nói gì, biểu tình trên mặt giống như hận không thể đem Tư Đồ Quyết xé nát ra. Tính tò mò của Tư Đồ Quyết lại trỗi dậy, bên dưới gối rốt cuộc Diêu Khởi Vân giấu bí mật gì mà lại thần bí thế kia, khuôn mặt mới căng thẳng như này.
Cô đến cạnh cậu, mỉm cười, vỗ vỗ bờ vai căng cứng của cậu: “Anh thật sự rất giống em về chuyện thích mách lẻo, trêu đùa với anh không được sao?” Nói xong ra vẻ muốn sờ trán Diêu Khởi Vân nhưng bị cậu né tránh: “Anh chắc chắn không có gì khó chịu đấy chứ? Mặt anh đỏ lên như sốt ấy. Thôi vậy, mặc kệ anh, em đi đây.”
Diêu Khởi Vân thở phào, tuy cậu cảm thấy ngạc nhiên trước sự quan tâm bất ngờ của Tư Đồ Quyết nhưng vẫn muốn thúc giục cô: “Nhanh đi ngủ đi.”
Tư Đồ Quyết gật đầu, vừa bước được một bước ra phía ngoài, lại thừa dịp cậu không đề phòng, nhanh như chớp bổ nhào về phía dưới gối, cười: “Không để em xem anh giấu cái gì dưới gối thì em làm sao mà ngủ được!”
Tay cô vừa mới chạm đến cái gối, Diêu Khởi Vân cũng bổ nhào đến, liều mình ngăn chặn bàn tay cô hình như đã chạm được đến vật kia rồi.
“A Quyết, đừng làm loạn.”
“Anh có gì giấu em? Để em xem đi.”
Một người khăng khăng tìm ra kết quả, một người liều chết không buông, hai người rất nhanh cuốn lấy nhau trên gối. Dù bình thường hai người đi gần nhau nhưng Diêu Khởi Vân rất chú ý chuyện giữ gìn khoảng cách với Tư Đồ Quyết, nếu không phải lúc bất đắc dĩ, ngay cả ngón tay cũng không dám chạm đến cô. Xem ra lần này thật sự bức bách, trong lúc tranh đấu cả trọng lượng người cậu đè lên trên người Tư Đồ Quyết.
Nói thật thể lực Tư Đồ Quyết dù sao cũng không bằng cậu, giữa lúc thở hổn hển chỉ có thể xuất ra quỉ kế, đổi từ tư thế cố gắng giãy giụa sang kề sát gần, một tay ôm chặt lấy cậu.
“Anh không để em xem, em gọi mẹ đấy.”
Cả cơ thể cậu bị kìm hãm, nhưng lực kéo cánh tay cô dưới gối lại thêm mạnh, Tư Đồ Quyết thấy đau liền kêu lên, nhanh đổi sang chiêu thứ h