Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa
Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342621
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2621 lượt.
buông xuôi. Sau chuyện “bức ảnh”, cô lấy lại tinh thần, ngầm ý truy hỏi Diêu Khởi Vân vài câu, ngoài những câu như: “Khi anh xem ảnh của em, anh nghĩ gì?”, hoặc “Người thật và người trong ảnh, ai đẹp hơn?”, thì cô còn tiếp tục hỏi thẳng chân tướng: “Anh làm sao mà không thừa nhận anh thích em chứ?”
Diêu Khởi Vân lúc đầu còn xấu hổ kiên trì im lặng, có thể trốn tránh thì trốn tránh, sau này thật sự không chịu nổi phiền phức, thường thường khi cô vừa mới khơi mào chuyện này liền cắt ngang luôn: “Tư Đồ Quyết em tự kỷ điên cuồng quá đấy, anh nói rồi anh không thích em, không thích em, không thích em…”
Tư Đồ Quyết làm sao chịu tin chứ, “Vậy vì sao anh cầm ảnh của em suy nghĩ vẩn vơ làm chi?”
“Lúc anh cầm ảnh của em, anh chỉ nghĩ đến một chuyện thôi – Da em sao lại đen hơn thế?”
Nghỉ hè năm ba cao trung là chán nhất, sách giáo khoa có thể để qua một bên, cũng không còn ám ảnh học lên lớp, ngược lại có chút vô vị. Tiết Thiểu Bình muốn Tư Đồ Quyết trong kì nghỉ chìm lắng lại một chút, rồi sẵn sàng chuẩn bị cho cuộc sống đại học mới, nhưng Tư Đồ Quyết cảm thấy mình mà lắng xuống chắc thành cặn mất. Việc cô thích nhất là tham gia gặp mặt bạn bè, nhưng những cuộc gặp mặt đó thường có ý nghĩa tạm biệt vì rất nhiều bạn học ngày trước nay đều mỗi người một nơi.
Khi một nửa kì nghỉ đã trôi qua, một hôm Ngô Giang bỗng dưng hứng chí gọi điện cho cô, bảo cô tham gia trại hè. Tư Đồ Quyết lúc đầu còn ngây ngô, nói trại hè giống như rạp xiếc của trẻ con, nhưng Ngô Giang nói lần này không giống, trại hè này là do trường mà cô sắp vào học kết hợp với đoàn thanh niên cộng sản tổ chức, chủ yếu nhằm hướng về tân sinh viên, trong đó quan trọng là những sinh viên nghèo, ngoài do tình hữu nghị thì mục đích tổ chức còn mang ý nghĩa “Yêu thương tương trợ lẫn nhau”. Nhưng Ngô Giang rất hiểu tính cách Tư Đồ Quyết, cô không phải là sinh viên nghèo, đối với các hoạt động chính thức này không hứng thú, nên vội đưa ra lí do quan trọng hấp dẫn cô, đó chính là hoạt động này được tổ chức trên một đảo nhỏ cách thành phố của họ hơn bảy mươi kilomet, hơn nữa còn có một buổi tối cắm trại ngoài trời, đến lúc đó cậu còn có nhiều thứ thần bí nữa muốn cho cô xem.
Quả nhiên, cắm trại ngoài trời và “thứ thần bí” của Ngô Giang đã khơi gợi sự thích thú của Tư Đồ Quyết. Cắm trại dã ngoại cách thành phố hơn bảy mươi kilomet cô chưa từng được trải nghiệm, mà sau khi Ngô Giang lên đại học, luôn lấy thái độ của một sinh viên đại học với một học sinh trung học để miêu tả mọi việc thích thú cho cô, cô thật sự muốn biết cái gì có thể khiến cậu thần bí như vậy.
Khi Tư Đồ Quyết nhắc đến kế hoạch đi dã ngoại, Tiết Thiểu Bình có chút không yên tâm, nhưng Tư Đồ Cửu An cho rằng con gái mình quan tâm trại hè “tương trợ lẫn nhau” này là một việc tốt, có cơ hội giúp đỡ các bạn học cần sự giúp đỡ, vì thế ông liền đồng ý ngay, còn bảo Diêu Khởi Vân đi cùng. Trong lòng Tư Đồ Quyết mừng thầm.
Sau khi đăng kí, cô như ngồi trên đống lửa, không dễ mới đợi được đến ngày được ra ngoài, Tư Đồ Quyết hiếm khi dậy sớm như thế, mới sáng sớm đã cùng Diêu Khởi Vân đến quảng trường tập trung, sau khi đợi Ngô Giang đến thì đến đại đội báo danh. Ai ngờ lúc xuống xe, Diêu Khởi Vân bỗng dưng nhớ ra trước lúc đi vì bị Tư Đồ Quyết thúc giục gay gắt nên quên mang theo lọ chống muỗi. Tư Đồ Quyết lại rất nhạy cảm với muỗi, cô chỉ cần ở vùng thôn quê một phút chắc chắn có thể là bữa tiệc lớn cho đàn muỗi.
Lúc đó trời vừa sáng, hơn nửa số cửa hàng gần đó vẫn chưa mở cửa, xem thời gian cũng không còn nhiều nữa, Diêu Khởi Vân quyết định bắt xe về nhà lấy. Tư Đồ Quyết nói không cần nữa, chạy đi chạy lại cũng không thoả đáng. Diêu Khởi Vân tức giận nói: “So với việc em bị muỗi cắn chết, hoặc so với chuyện để em làm phiền anh chết thì vẫn thoả đáng hơn. Thế này nhé, Ngô Giang đến rồi, hai người đi báo danh trước, anh sẽ lập tức đến ngay.” Vừa nói xong, cậu lập tức bắt xe quay về.
Tư Đồ Quyết chỉ phải bắt xe một mình đến vùng gần đó đợi Ngô Giang thôi. Chưa được bao lâu, có người vỗ vai cô, cô quay người, thầm nghĩ từ khi nào mà tay Ngô Giang lại trở nên mềm mại vậy, ai ngờ lại thấy một cô gái ăn mặc đơn giản, mộc mạc.
Cô gái kia thấp hơn Tư Đồ Quyết một cái đầu, mang theo một chiếc túi tự mình khâu, rụt rè hỏi đường Tư Đồ Quyết. Giọng địa phương còn nặng hơn Diêu Khởi Vân, hơn nữa lại là giọng nói ngoại tỉnh nên Tư Đồ Quyết phải hỏi mấy lần mới hiểu cô ấy muốn đi đến chỗ bức tượng trên quảng trường gần đó.
Chỗ đó cũng chính là địa điểm tập trung dã ngoại, Tư Đồ Quyết nhìn tuổi tác của người kia cũng xấp xỉ mình, lại xuất hiện ở đây, trong lòng biết cô ta chắc cũng là người tham gia dã ngoại, vì thế vui vẻ chỉ đường. Vốn còn muốn dẫn cô ta đi, nhưng nghĩ rằng nếu mình đi thì có thể lạc mất Ngô Giang, mà vị trí chỗ tượng kia cũng dễ tìm nên mới từ bỏ mong muốn đó, tỉ mỉ miêu tả lại đường cho cô gái kia.
Cô gái kia cứ cúi đầu cảm ơn mãi, vừa đi không lâu thì Ngô Giang cũng đến, cùng Tư Đồ Quyết đi tìm đại đội, sau khi báo danh xong thì lên xe. Tư Đồ Quyết giữ một chỗ ngồ