Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342603
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2603 lượt.
hì cứ giúp đi.”
Tư Đồ Quyết lấy ra năm trăm tệ, cũng là tiền tiêu vặt của cô. Cô hừ một tiếng, đem nhét vào tay Diêu Khởi Vân: “Dù sao em cũng không thích người kia, chi bằng anh thay em quyên góp đi, bốn trăm quyên góp cho Tiểu Căn, số còn lại… Anh xem rồi làm, thích cho ai thì cho.”
Diêu Khởi Vân đành chịu, thấp giọng nói: “Em đấy…”
Sau một hồi quyên góp nhiệt tình, hoạt động cũng gần kết thúc, Khúc Tiểu Uyển ôm một hộp quyên tiền đến trước mặt Ngô Giang.
Ngô Giang nhìn cô, vẻ mặt tươi cười: “Tôi cảm thấy cậu không nên làm người làm công tác từ thiện.”
“Á, vì sao?” Khúc Tiểu Uyển nhướn mày: “Nguyện nghe rõ ràng.”
Ngô Giang thấp giọng: “Nhìn qua cậu, một chút cũng không đáng thương, cầm chiếc hòm này lại giống như quan âm bồ tát phổ độ chúng sinh, khiến người ta phải khóc lóc cầu xin, đem đèn nhang qua thờ cúng.”
Khoé miệng Khúc Tiểu Uyển nổi lên một nụ cười như có như không: “A… Vậy bần ni khất thực đến đây, Ngô thí chủ dự định quyên bao nhiêu đây?”
“Vậy để tôi hành lễ trước đã, tôi còn muốn ở trước mặt Bồ Tát hãy hứa một điều.”
“Nói nghe coi.” Khúc Tiểu Uyển hơi ngửa cằm đi.
Ngô Giang vội nhét hai tờ giấy vào tay cô: “Đều viết trong đó rồi đấy.”
Khúc Tiểu Uyển thản nhiên mở ra, đó là hai vé nhạc kịch.
“Bồ Tát, ta thật sự rất thành kính.”
“Nếu ta có thể cứu khổ cứu nạn, đại từ đại bi, vậy ngươi sẽ tin tưởng, thành tâm theo đạo!”
Mặt Ngô Giang vui vẻ: “Đó là đương nhiên, hơn nữa ta còn phải làm nhiều việc thiện ấy chứ. Lời nói vô căn cứ, vậy học phí năm nhất của bạn học sinh này để ta lo đi!”
Mười giây sau, tất cả mọi người nghe thấy giọng nói trong trẻo của Khúc Tiểu Uyển tuyên bố: “Mọi người nghe đây, bạn học Ngô Giang đã đồng ý quyên giúp học phí năm nhất của Đàm Thiếu Thành!”
Lời nói còn chưa ngừng hẳn mà xung quanh như nổ tung lên, khắp nơi đều nghe thấy có người thăm dò, bàn luận nam nữ chính của tin giật gân này. Ai là Ngô Giang, ai là Đàm Thiếu Thành?
Ngô Giang tỏ vẻ thản nhiên, mặc ánh mắt mọi người chăm chú nhìn đến, giống như không liên quan gì đến mình, không đắc ý, cũng không khoe khoang, chỉ sau khi Khúc Tiểu Uyển cầm hai tấm vé kia mới toét miệng cười.
Ngược lại, Đàm Thiếu Thành bị cuốn vào làn sóng dư luận lại như ở trong mộng, một phút trước cô còn buồn bực không vui trốn trong góc. Cô rất ghét nghi thức này, căm ghét mình đã bị thương ngay trước mặt mọi người, nhưng cũng không có cách nào, cô không thể không vì khoản quyên góp ấy mà thấp thỏm trong lòng, vì cô thật sự rất cần số tiền đó. Cô nghĩ, có thể người giúp cô không nhiều, cho dù có cũng chỉ như hạt muối bỏ biển, không ngờ trong chớp mắt cô lại trở thành người may mắn, năm học này không cần vì số tiền học phí rất lớn mà ngày ngày lo lắng nữa. Tất cả không phải do người khác, mà lại là từ Ngô Giang, người con trai mà có nghĩ cô cũng không dám nghĩ. Cậu ấy có tất cả những gì mà cô muốn nhưng không với tới được, chỉ có thiên kim tiểu thư Tư Đồ Quyết mới có thể trở thành bạn của cậu, thậm chí cô còn chưa bao giờ hy vọng xa vời rằng cậu ấy nhớ được tên cô…
Mặt khác, Tư Đồ Quyết lại bị tin sấm sét này dằn vặt quá mức, cô nắm tay Diêu Khởi Vân, đặt lên mặt mình: “Anh nhanh cấu em xem nào. Tên tiểu tử Ngô Giang kia không biết có phải uống nhầm thuốc gì không?”
Diêu Khởi Vân làm sao ra tay được, cười nói: “Nói không chừng chỉ là cậu ấy ngộ đạo rồi thôi.”
“Ngộ đạo cũng phải chọn chứ! Người đáng thương rất nhiều mà.” Tư Đồ Quyết vốn có vài lời kín đáo, muốn tìm Ngô Giang để hỏi ngọn nguồn. Nhưng khi cô nhìn thấy nước mắt của Đàm Thiếu Thành không biết vì vui sướng hay vì cảm động thì cô lại ngừng, không nói tiếp nữa. Dù Tư Đồ Quyết vĩnh viễn không thể thích con người đó, nhưng Diêu Khởi Vân nói rất đúng, cuộc sống vốn không dễ dàng, cô ấy sống cũng không dễ dàng gì. Không ai có thể lựa chọn xuất thân của mình, nếu không phải sự chỉ định của vận mệnh, nói không chừng Diêu Khởi Vân cũng giống cô ấy phải đấu tranh để sống trong cái nghèo khó, vì mấy nghìn tệ mà nghẹn ngào. Sự liên tưởng như vậy khiến tính tình nóng nảy của cô cũng mềm đi.
Con sâu đã không thích, đã trốn tránh, nó đã chui sâu vào trong lòng đất thì thật sự không cần thiết phải giẫm chân lên đó nữa.
——————————————-
Cuộc đời sinh viên nồng nhiệt giống như một bức màn bảy màu rực rỡ được mở ra. Dược học là môn học trọng điểm ở trường y khoa của bọn họ, sau khi Tư Đồ Quyết nhập học, trong học viện cô thường xuyên nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc. Tiểu Căn và cô là bạn cùng lớp đúng đắn thì chẳng nói làm gì, ngay cả Đàm Thiếu Thành mà cô vốn không muốn nhìn thấy lại cũng ở lớp khác cùng chuyên ngành. Thành tích nhập học của Đàm Thiếu Thành vô cùng tốt, trong đám nữ sinh chỉ kém Tư Đồ Quyết, nhưng Tư Đồ Quyết không chút nào kiêu ngạo vì cô rất rõ điều kiện học tập của Đàm Thiếu Thành không thể so sánh với cô, trong hoàn cảnh khó khăn như vậy mà thành tích thi lại cao như thế, chỉ kém cô một chút, quả thực không được khinh thường.
Về phần “Quan âm tỷ tỷ” cứu khổ cứu nạn trong lòng Ngô Giang thì lai lịch lại c