Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức

Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342602

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2602 lượt.

àng phức tạp, cô chính là nữ đệ tử của giáo sư Chu Tấn – người quan trọng bậc nhất của khoa dược. Chu Tấn được cho là trụ cột vững vàng trong lực lượng giáo viên hùng hậu của học viện dược, lại là tiến sĩ du học ở Mĩ về, hiện giờ là phó viện trưởng học viện dược, bậc thầy của nghiên cứu sinh thạc sĩ, là chuyên gia chế dược vi hoá sinh nổi tiếng trong nước… Tên tuổi không thể kể hết, công việc thí nghiệm các vị thuốc do ông đứng đầu đã phát triển lực lượng nghiên cứu khoa học lên trình độ hàng đầu quốc tế. Tư Đồ Quyết chỉ gặp qua vị giáo sư này tại lễ khai giảng học viện dược, tác phong nhẹ nhàng, phong thái nói chuyện tràn ngập sáng suốt và hấp dẫn của đàn ông trung niên. Nghe nói nghiên cứu sinh thạc sĩ của ông rất khó thi vào, nhưng khi nào đã được ông thu nhận thì có nghĩa tiền đồ tương lai trước mắt đầy hứa hẹn. Nhiều năm rồi ông đã không tiếp nhận nghiên cứu sinh thạc sĩ, Khúc Tiểu Uyển có thể được ông ưu ái như thế, trình độ hàng đầu như vậy đương nhiên không thể xem thường, lại may mắn như thế khiến người ta càng phải ghen tị.
Tư Đồ Quyết cũng phải thừa nhận, nhìn người anh em Ngô Giang của cô bình thường luôn mang dáng vẻ cái gì có cũng được không cũng chẳng sao, không biết thì thôi, một khi đã động tâm thì lại vượt lên hẳn nhãn lực tiêu chuẩn của người bình thường.
Con đường theo đuổi Khúc Tiểu Uyển của Ngô Giang có thể nói là nặng nề và xa xôi, nói theo chính lời của cậu thì việc đó tựa như hành hương đến một toà núi nổi tiếng, cao và hiểm trở vô cùng. Cậu toàn tâm muốn lên đỉnh, tiếc rằng núi cao mây phủ, đổi lại là người khác đã tuyệt vọng quay về, nhưng Ngô Giang lại không thế, tâm trạng cậu rất tốt, mệt thì sẽ nghỉ một chút, thường thường phát hiện ra ở độ cao mình đạt được cũng có cảnh sắc, vì thế bèn thừa cơ hóng gió, đợi đến khi hưởng thụ thấy bình thường rồi, lại nhịp nhàng leo núi, không để ý đến nhiều đối thủ đang hổn hển thở ở phía sau, càng ngày càng tiến đến gần người đẹp.
Đây vốn là một chuyện đẹp, vấn đề lớn nhất chính là leo núi cũng cần kinh phí, đặc biệt là người bộ hành quanh năm suốt tháng. Lúc ở trại hè, Ngô Giang bỗng dưng nổi tiếng, đã giành được được nụ cười của Khúc Tiểu Uyển, lại được danh tiếng tốt là “giàu tình thương ái”, có thể nói là được cả tâm ý lẫn sĩ diện, nhưng ai biết kết cục nỗi khổ chính là Tư Đồ Quyết luôn luôn bị buộc phải cho cậu vay tiền.
Phải biết là dù mấy năm nay bố mẹ Ngô Giang công việc thuận lợi, cậu lại là con trai độc nhất trong nhà, chi tiêu ăn mặc trước nay không cần lo, nhưng nhà họ Ngô dạy con rất nghiêm khắc, không chiều chuộng cậu chuyện tiền nong, vì thế tình hình tài chính cũng chỉ hơn người bình thường một chút, mỗi tháng số tiền đến tay đều như vậy, dùng một phần thì ít đi một phần, làm sao chịu nổi chuyện cậu thường thường “tiêu tiền như nước”. Mà Khúc Tiểu Uyển là người vô lo vô nghĩ, mặc dù cô không thích chuyện tiền nong nhưng thú vui đặc biệt về nhạc kịch đâu phải là không xa xỉ gì đâu? Đã vài lần vấn đề kinh tế của Ngô Giang không thể cầu xin bố mẹ thì Tư Đồ Quyết chắc chắn phải làm chủ nợ cuối cùng của cậu.
Tư Đồ Quyết chỉ cần nghĩ đến việc Ngô Giang đã bao học phí một năm của “ai đó” liền nổi giận. Đương nhiên cô biết Ngô Giang vì Khúc Tiểu Uyển mới vậy, nhưng người được lợi lớn nhất lại là Đàm Thiếu Thành, mà cô lại là người gián tiếp bị hại. Càng thú vị hơn chính là sau sự việc ấy, Đàm Thiếu Thành cảm động vì Ngô Giang đến rớt nước mắt, sau mỗi kỳ nghỉ từ quê ra đều đặc biệt mang một ít đặc sản cho Ngô Giang, có khi chỉ là mấy gói nấm hoang khô, có khi lại là mấy đôi đệm giày hồng, thậm chí có thể là một lọ tương ớt. Cô ấy rất nghèo, lấy đâu ra thứ gì tốt, những gì tặng Ngô Giang đại khái đã là những gì tốt nhất cô có. Lúc Ngô Giang nhận được những đồ này luôn cảm thấy rất ngại, luôn nói với cô không phải làm như vậy, nhưng Đàm Thiếu Thành chỉ cười, lần sau lại vẫn làm y như cũ. Nói sao thì đó cũng là tâm ý, Ngô Giang cũng không tiện từ chối để tránh làm tổn thương lòng tự trọng của cô, vì thế thường thường nịnh nọt đem các đồ đó đến cho chủ nợ Tư Đồ Quyết. Mỗi lần như vậy Tư Đồ Quyết đều hận không thể đem hết các thứ ấy đập lên đầu Ngô Giang.
Cô không chỉ một lần lớn tiếng trách mắng Ngô Giang là “bị sắc làm cho mê muội”, nhưng mắng xong lại vẫn chịu thua. Không những tất cả tiền của mình đều đem hết cho cậu mượn mà ngay cả con lợn đất nhét đầy đồng xu cũng bị Ngô Giang mặt dày năn nỉ mà đập nát, cuối cùng thì đến chi phí ăn uống cũng không thể thoát khỏi Ngô Giang, vì thế Tư Đồ Quyết từ đó trở thành ký sinh trùng của Diêu Khởi Vân. Mỗi lần ăn cơm ở canteen trường, đều phải chờ Diêu Khởi Vân quẹt thẻ cơm cho, nhìn những bộ quần áo thực sự thích đều phải đáng thương cầu xin sự tài trợ của cậu.
Ở trước mặt Diêu Khởi Vân, cô đều dùng chiêu “mượn”, trên thực tế chưa bao giờ trả lại. Đôi khi trong lòng áy náy, Tư Đồ Quyết nói với Diêu Khởi Vân là dù sao mình cũng không ăn nhiều nên mỗi bữa chỉ cần ăn mấy miếng trên khay thức ăn của cậu là được rồi. Diêu Khởi Vân bị dây nợ này làm cho vừa tức vừa buồn cười, cũng