Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342604
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2604 lượt.
n tại
NGÀY XƯA TUỔI TRẺ PHÓNG KHOÁNG
Trận mưa ngày hôm sau rất đột ngột, tiếng mưa rơi trên đỉnh lều khiến Diêu Khởi Vân ngủ không sâu bừng tỉnh. Cậu mở mắt, hoảng sợ phát hiện dù mây đen bao phủ nhưng trời đã sáng. Tối hôm qua, một giây trước khi dính sát với Tư Đồ Quyết thiếp đi, cậu còn tự nhắc mình nhất định trước khi trời sáng phải lặng lẽ rời đi mới có thể tránh tai mắt của người khác. Lý trí và khả năng kiểm soát vẫn luôn là điều cậu kiêu ngạo, nhưng không ngờ thời gian ở cạnh cô lại trôi nhanh như vậy.
Vén một góc lều trại lên, bên ngoài đã có người bị mưa làm thức tỉnh đang luống cuống chân tay không biết làm gì, Diêu Khởi Vân đánh thức Tư Đồ Quyết vẫn đang đắm chìm trong giấc mộng ngọt ngào, Tư Đồ Quyết vẫn ngái ngủ mắt lim dim ôm lấy tấm thảm vươn mình ngồi dậy, dường như vẫn chưa rõ tình hình, vừa mới ý thức được trời đang mưa thì phản ứng đầu tiên là xông ra bên ngoài, may mà được Diêu Khởi Vân bên cạnh kịp thời giữ lại.
“Ngoài trời mưa lớn, trước tiên em cứ ở đây hẵng, anh ra ngoài trước.”
Tư Đồ Quyết gật đầu, hiếm thấy nghe lời như vậy. Vì vừa mới tỉnh dậy, bộ dạng của cô nhìn rất ngây thơ ngu ngốc. Điều này khiến đầu óc Diêu Khởi Vân đang suy nghĩ về việc làm thế nào để chui ra được khỏi lều trại nhất thời không muốn đi, cậu hận không thể cùng cô thành hai kẻ ngốc vừa tỉnh dậy ở bên nhau, trốn trong thế giới chỉ có hai người, mặc kệ mưa to gió lớn bên ngoài. Nhưng cậu vẫn kiềm chế mong muốn không hợp lý này, trước khi tìm được thời cơ để ra ngoài, cậu còn lắc đầu dặn dò cô: “Tư Đồ Quyết, phiền em trước khi ra ngoài đừng quên mặc quần bò vào đấy.”
“Tư Đồ, em tới đây.” Ngô Giang đặt một tay lên vai Tư Đồ Quyết, quay lưng về phía Diêu Khởi Vân: “Có người bắt nạt em, em phải nói cho anh biết.”
Tư Đồ Quyết bỏ tay cậu ra, cười lên: “Anh thật muốn biết à?”
Ngô Giang gật đầu như giã tỏi.
“Tối qua hai người bọn em ở trong lều cả đêm, cái kia… tóc tai dính sát vào nhau, lăn qua lăn lại…” Tư Đồ Quyết hứng trí miêu tả: “Bọn em còn kiss nữa, em hôn anh ấy, anh ấy hôn em, hôn tới hôn lui, trời đất mịt mù, mặt đầy nước dãi, hoàn toàn vượt qua tưởng tượng của anh. Dù sao bây giờ cũng không có việc gì, hay là chúng ta tìm một chỗ ngồi xuống, em sẽ miêu tả tỉ mỉ các tình tiết lúc đó cho anh?”
Ngô Giang càng nghe càng hoài nghi, cuối cùng chỉ đơn giản cười nhạo: “Vô vị, em lại lừa anh rồi, tin em mới là đồ ngốc đấy.”
Nhìn Ngô Giang thất vọng bước đi, Tư Đồ Quyết ôm bụng cười. Diêu Khởi Vân được giải thoát, vừa sầu não, vừa buồn bực hỏi Tư Đồ Quyết: “Em nói xem, vì sao cậu ấy không tin?”
———————————————–
Trước khi rời đảo nhỏ, phân đoạn cuối cùng của trại hè lần này, cũng là phân đoạn quan trọng nhất bắt đầu. Dù gì trại hè cũng có tên là “Yêu thương tương trợ lẫn nhau” nên chắc chắn phải có hành động thiết thực giúp đỡ những học sinh nghèo khó. Giống như Đàm Thiếu Thành, Tiểu Căn cũng là đối tượng mọi người quyên giúp, là học sinh nghèo khó khăn được mời đến tham dự. Chính sách cho vay khuyến khích học tập thời đó vẫn còn chưa hoàn thiện, các tổ chức xã hội tài trợ học tập vẫn chưa phổ biến, vì thế cuộc gặp gỡ lần này nhằm gia tăng thêm nhận thức và hiểu biết lẫn nhau giữa các học sinh, những học sinh nhà khá giả xuất ra một chút tiền hảo tâm, nhiều người góp lại quả thực có thể khiến những học sinh nghèo khó giải quyết được vấn đề học phí khẩn cấp trước khi khai giảng.
Sau khi miêu tả sơ qua hoàn cảnh gia đình các học sinh nghèo khó, vài sinh viên khoá trên phân công nhau cầm hộp quyên tiền đánh dấu tên người được giúp đỡ đi khắp nơi. Tất cả tiền quyên góp được sẽ công bố tại chỗ, hơn nữa, sau khi kiểm kê sẽ trực tiếp giao tận tay người được giúp đỡ.
Trước khi biết được hoàn cảnh nghèo khó của những sinh viên đó, những đứa trẻ giống như Tư Đồ Quyết rất khó có thể tưởng tượng trên thế giới này lại có những gia đình bất hạnh như vậy, thu nhập của cả gia đình một năm vẫn chưa bằng tiền mừng tuổi của cô ngày Tết. Theo những gì cô biết về Tiểu Căn, cậu ấy đến từ một vùng núi có tiếng là nghèo khổ trong cả nước, một năm thì có đến nửa năm phải dựa vào ngô khoai mới có thể sống qua ngày, mà cậu ấy lại là anh cả, bên dưới còn bốn người em nữa. Còn Đàm Thiếu Thành tuy khiến người ta chán ghét nhưng thân thế cũng rất đáng thương, bố mẹ đều bị tàn tật, không có văn hoá, cuộc sống rất túng bẫn.
Xuất phát từ sự đồng cảm và tình cảm đã ở bên nhau một ngày một đêm, đại đa số đều ra tay quyên góp. Nhưng mọi người đều là học sinh, nhà khá giả cũng chỉ có ít, đa số là hai mươi, năm mươi, một trăm tệ đã là tận tâm lắm rồi. Diêu Khởi Vân chuẩn bị năm trăm tệ, Tư Đồ Quyết thấy thế hỏi: “Anh định quyên góp cho ai?”
“Anh nghĩ nên quyên góp cho Tiểu Căn đi.” Thực ra cậu cũng biết dụng ý thật sự câu hỏi này của cô nên thẳng thắn bổ sung một câu: “Ngoài ra, còn một phần nữa anh sẽ quyên góp cho Đàm Thiếu Thành. Nói thật, gia đình cô ấy như vậy, lại là con gái, có thể học lên đại học như vậy quả không dễ, có thể giúp t