Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341339
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1339 lượt.
h Manh, chỉ hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, cũng bị lửa tình đốt qua, sương mù bao phủ con ngươi, xinh đẹp kinh người.
Phùng Ki hít thở thật sâu, hết sức điều hòa hô hấp dồn dập cùng nhịp tim đập chệch đường ray, cùng với vẻ mặt không kịp phát tiết, chuyện cho tới bây giờ, Phùng Ki không thể lại lừa gạt chính mình, hơn nữa tiểu nha đầu nếu dám như vậy, khẳng định cũng dám có chủ ý đập nồi dìm thuyền.
Bình tĩnh mà xem xét, từ sau khi tiểu nha đầu thổ lộ ở bệnh viện, Phùng Ki mơ hồ hiểu được, tình cảm của mình cùng tiểu nha đầu ước chừng không thể xem là anh em, trong một tháng này, từng chuyện từng chuyện không ngừng thoáng hiện trong đầu anh, giống như phim nhựa, vừa mơ hồ lại rõ ràng.
Lúc tiểu nha đầu hôn anh, lúc tiểu nha đầu mềm mại gọi anh là Ki ca ca, tiểu nha đầu ngã trầy da, trong mắt ngập nước mắt, bộ dáng ủy khuất nhìn anh... Vô số cái trong nháy mắt, Tiểu Manh Manh nhăn mày cười, nháy mắt từ ngày đó sớm chiều ở chung, sớm khắc vào sinh mệnh xương cốt của anh, không thể chia lìa, không thể chia lìa.
Mặc kệ đây có phải tình yêu hay không, Phùng Ki rốt cục nghĩ thông suốt một sự kiện, anh không muốn đem tiểu nha đầu giao cho bất kỳ người đàn ông nào, dù biết chàng trai kia sẽ đối với cô rất tốt, so với anh càng thích hợp hơn, anh cũng lo lắng, không muốn.
Suy nghĩ chuyển biến, lại nói việc phức tạp, trong đầu Phùng Ki, cũng qua một cái chớp mắt đã nghĩ thông mọi chuyện, nghĩ thông suốt, nôn nóng suốt một tháng, tâm Phùng Ki rốt cục cũng yên tĩnh, chuyện này nọ, anh cũng không sốt ruột, dù sao anh cùng tiểu nha đầu còn nhiều thời gian, hơn nữa anh không nghĩ bởi vì mình lỗ mãng, làm bị thương tiểu nha đầu.
Anh cầm lấy điện thoại di động dán vào bên cạnh lỗ tai tiểu nha đầu: "Nghe điện thoại trước đã!" Thanh âm hơi khàn, lại khêu gợi vô cùng, Tiểu Manh Manh hận không thể nhào qua lại hung hăng hôn anh, lại nghe thấy trong điện thoại truyền đến thanh âm Vệ Hiểu Phong: "Manh Manh, em đến bệnh viện liền đi, anh gặp tai nạn nhỏ, đừng nói với mẹ và bà ngoại, tự em đến đây..."
Vệ Hiểu Phong vừa nói không đầu không đuôi trong điện thoại xong, mừng như điên vì tình cảm rốt cục được đáp lại trong lòng Manh Manh đều trôi mất, Phùng Ki cũng nghe được, trực tiếp ôm tiểu nha đầu đi vào phòng ngủ, lấy quần áo cho cô ...
Phùng Ki rất rõ ràng, tình cảm của Vệ Hiểu Phong và Manh Manh không giống mình, Manh Manh từ nhỏ ở bên người hai ông bà Phương gia mà lớn lên, Vệ Hiểu Phong cũng vậy, lại lớn hơn Manh Manh mười tuổi, cũng là anh cả, có lúc, lại bổ khuyết một chút chỗ trống của cha cô, dù sao hai ông bà Phương gia đều có tuổi, yêu thương thì yêu thương, nhưng vẫn có sự khác nhau, cùng Manh Manh đi qua thời kỳ trưởng thành nghịch phá, ngoại trừ Phùng Ki chính là Vệ Hiểu Phong, thậm chí sau đó, đại diện cho người nhà Manh Manh cũng đều là Vệ Hiểu Phong.
Manh Manh rất hiểu tính cách của anh họ, nếu không phải bất đắc dĩ, anh sẽ không gọi điện thoại cho mình, vì biết Manh Manh không thể ức chế khủng hoảng trong lòng. Cô cắn móng tay, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút nhợt nhạt, nhìn mà Phùng Ki không khỏi đau lòng.
Phùng Ki chạy xe vào bãi đỗ xe của bệnh viện, còn chưa tắt máy, tiểu nha đầu đã đẩy cửa chạy ra ngoài, bị Phùng Ki một phen túm trở về, Phùng Ki sờ sờ mặt của cô, hôn lên trán của cô một cái, thấp giọng nói: "Tin tưởng anh, không có việc gì, Ki ca ca bảo đảm ..."
Lúc Manh Manh cùng Phùng Ki đến, Vệ Hiểu Phong đã bị đẩy lên phòng cấp cứu truyền nước biển, mặt mũi bầm dập, hình tượng văn nhã phong độ bình thường hoàn toàn sụp đổ, nhìn qua chật vật vô cùng.
Manh Manh vừa đến liền trực tiếp nhào qua, Vệ Hiểu Phong tay mắt lanh lẹ giơ một tay đón được cô ôm vào một bên: "Này! Này! Tiểu nha đầu, cánh tay anh Hiểu Phong của em đã trúng dao, khó lắm mới may lại xong, em muốn anh phải bị may lại lần nữa sao! Chờ anh của em khỏe hơn, lại ôm Tiểu Manh Manh nhà ta nha! Giờ thì ngoan đi..." Giọng điệu trêu chọc cưng chìu.
Manh Manh phụt một tiếng nở nụ cười, lo lắng trong lòng rốt cục cũng buông xuống, từ trong lòng Vệ Hiểu Phong ngồi dậy, cầm cánh tay của anh, xem kỹ vết thương, lại nhìn về mặt của anh, tức giận vô cùng nói: "Ai đánh vậy, chán sống rồi sao, Hiểu Phong, anh nói cho em đi, em báo thù cho anh." Ngữ khí giống như nữ bá vương, khiến Vệ Hiểu Phong bật cười, nụ cười này làm động đến vết thương nơi khóe miệng, bất giác kêu một tiếng.
Ánh mắt Hiểu Phong lướt qua Manh Manh, dừng trên người Phùng Ki ở phía sau cô, hơi hơi nhíu mày, bầu không khí giữa hai người này rõ ràng khác thường, kề sát vào lỗ tai Manh Manh nhỏ giọng nhắc nhở: "Ki ca ca của em còn ở đây, em trương ra tư thế cọp mẹ này, không sợ dọa người ta chạy sao, còn nữa, anh sao lại cảm thấy có một cỗ hương vị tình yêu, là tiểu nha đầu nhà chúng ta khai thông đầu gỗ, còn đã câu dẫn thành công?"
Mặc dù ở trước mặt Hiểu Phong da mặt Manh Manh luôn dày, lúc này cũng không chống đỡ được có chút ngượng ngùng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn nhuộm màu đỏ ửng, nhìn