Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Sẽ Phải Yêu Em

Anh Sẽ Phải Yêu Em

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341336

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1336 lượt.

Thiệu Tình nha!
Ý niệm trong đầu chuyển tới người này, tiểu nha đầu bỗng nhiên nhớ tới mình sáng sớm đã tỉ mỉ ăn mặc, thật nhanh rời khỏi người Ki ca ca, lui ra phía sau hai bước, đứng ở chỗ trống trước giường bệnh, tao nhã thục nữ xoay một vòng: "Ki ca ca, có xinh đẹp không?"
Ánh mắt Phùng Ki không tự chủ được dừng trên người cô, ánh sáng từ cửa sổ bên cạnh xuyên thấu vào, chiếu sáng trên người cô, làn váy theo chuyển động của cô, xòe ra như đóa hoa, tóc dài xõa sau người, có vài sợi theo thái dương dừng ở trước ngực, ánh mắt lưu chuyển, làm cho cả người cô giống như chấm nhỏ sáng lấp lánh trong trời đêm, đôi mắt xinh đẹp sáng như ngọc, lại sâu thẳm như đáy cốc lẳng lặng mở ra trong suốt, chớp động, xinh đẹp vô cùng.
Phùng Ki thất thần thật lâu, Manh Manh đã thu hồi nụ cười, trên mặt mang biểu tình nghiêm túc chưa từng có: "Ki ca ca, em thích anh, rất thích, loại rất thích này..."






Tiểu nha đầu nói thích với anh quá nhiều lần, Phùng Ki hiện tại nhớ tới cũng có thể kể ra rành mạch, bắt đầu từ lúc tiểu nha đầu mười hai tuổi, hàng năm đều nói, thời điểm sinh nhật anh, tiểu nha đầu sẽ nói một câu: "Ki ca ca em thích anh." khi sinh nhật của chính tiểu nha đầu, cô từ từ nhắm hai mắt ước nguyện, mở to mắt cũng sẽ nói với anh: " Ki ca ca em thích anh." Đến năm nay vừa đúng mười sáu lần.
Đương nhiên, nếu không tính lời nói lần này, mười sáu lần trước, Phùng Ki đều nhớ rõ ràng, nhưng để cùng một chỗ cũng không giống lần này, lúc này là chấn động mạnh, tiểu nha đầu không cười, thậm chí đôi ánh mắt thích cười nhất ngay cả mỉm cười cũng không có, có chính là nghiêm túc chấp nhất, chấp nhất gần như cố chấp, giống như đứa nhỏ bướng bỉnh quật cường mang chút ủy khuất.
Biểu tình này, trực tiếp chui vào trong lòng Phùng Ki, trong nháy mắt quấy rầy trái tim đang đập trầm tĩnh của Phùng Ki, Phùng Ki hoảng hốt hiểu được một ít, lại giống như còn hồ đồ, những thứ này chui vào lòng anh, làm anh lần đầu tiên bối rối, không biết nên ứng phó như thế nào.
Cũng may tiểu nha đầu nói xong liền đi ra ngoài làm thủ tục chuyển viện, hơn nữa không bao lâu sau khi hai người về thành phố B, tiểu nha đầu phải tham gia huấn luyện quân sự, cho đến khi Phùng Ki xuất viện, cũng không thấy bóng dáng tiểu nha đầu, trong lòng Phùng Ki thực không thích ứng, thường ngày, tiểu nha đầu hoặc là anh, đều không có thời điểm bặt tin nhau, cách một ngày tiểu nha đầu sẽ gọi điện thoại cho anh, cứ mười hai tiếng sẽ có một giờ, tiểu nha đầu kia trương cái miệng nhỏ nhắn nói không ngừng.
Sẽ nói một ít việc nhỏ vụn vặt bên người cô, chuyện nhỏ phát sinh trong trường học, chuyện bát nháo của bạn học, có đôi khi còn nói một ít về anh họ Vệ Hiểu Phong của cô, vân vân, nhiều năm đều như vậy, đã thành thói quen.
Lúc ấy bọn Lưu Triệu còn nói, tương lai ai cưới phải nha đầu Manh Manh kia, đời này thực không thể nói rõ là phúc hay là họa, nha đầu kia bề ngoài mảnh mai vô cùng, nội tâm lại mạnh mẽ có thể dọa chết người, chỉ cái miệng nhỏ nhắn ngọt ngào, khi nói chuyện khiến tâm tư lung lay, nhìn như ngoan hiền, kì thực rất xảo trá, trước kia đã trêu cợt bọn họ không ít.
Nghĩ đến đây, Lưu Triệu không khỏi thở dài, nha đầu kia thật sự khiến cho người ta vừa yêu vừa hận, nhưng tiểu nha đầu đến trước mặt Phùng Ki, liền hoàn toàn thay đổi hình dáng.
Sau khi Phùng Ki được điều đến đây, tiểu nha đầu rất ít đến thăm quân doanh, phỏng chừng là sợ người quen quá nhiều, phá hủy hình tượng của cô trước mặt Phùng Ki, Lưu Triệu cũng là ngẫu nhiên nhìn thấy hai người trên đường, mới phát hiện tiểu nha đầu ở trước mặt Phùng Ki, thì ra là như vậy, như vậy... Nói như thế nào nhỉ, là quỷ dị!
Mà Phùng Ki không coi ai ra gì kia giơ tay nhấc chân đều mang bộ dáng che chở đau lòng, nếu nói hai người cái gì cũng không có, quỷ cũng không tin, nhưng Phùng Ki đã nói tiểu nha đầu là em gái, cậu ta cũng không nghĩ mà xem, có nhà ai mà anh trai cùng em gái giống như hai người bọn họ vậy không.
Từ lúc phát hiện quan hệ của Phùng Ki cùng Tiểu Manh Manh, cuộc sống của Lưu Triệu ngoại trừ chuyện doanh trại còn lại là xem việc vui, anh chính là muốn xem thử, hai người này có thể giằng co tới khi nào.
Lưu Triệu rót nửa ly nước đi đến, ngồi ở đối diện Phùng Ki, ra vẻ vô tình hỏi một câu: "Gần đây hình như Tiểu Manh Manh không gọi điện thoại đến, mình có chút không quen." Khóe môi Lưu Triệu ẩn một nụ cười tươi.
Phùng Ki mặt nhăn mày nhíu, còn rất lo lắng nói: "Cô ấy đang tham gia huấn luyện quân sự, thân thể của tiểu nha đầu mảnh mai, không biết có tốt hay không." Lưu Triệu phụt một tiếng, suýt nữa là phun ngụm nước vừa uống, vội vàng nuốt xuống, không khỏi nhìn Phùng Ki một lúc lâu, thật sự không chịu được, nói với anh một câu: "Phùng Ki, cậu nói xem ‘hổ phụ’ có thể sinh ra ‘khuyển nữ’ không? Sự tích oai hùng của Phương thủ trưởng, đến bây giờ vẫn là truyền thuyết đấy, chưa người nào qua được."
Phùng Ki lắc đầu, rất chắc chắc nói: "Tiểu Manh Manh giống dì Hàn." Lưu Triệu không khỏi bật cười: "P