Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341411
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1411 lượt.
uộc đến bó tay bó chân, chuyện này nếu trình lên với đoàn tham mưu, dựa theo cấp bậc, anh có thể ở ngôi nhà dành cho hai người, lúc tiểu nha đầu đến, cũng coi như có cái thuộc về chính mình.
Nghĩ đến đây, trong lòng Phùng Ki liền nổi lên từng đợt nóng hổi, tuy nói không nghĩ lập tức đem tiểu nha đầu lấy về nhà, nhưng cũng coi cô là cô vợ bé nhỏ của nhà mình, nhà, vợ, trong lòng Phùng Ki bỗng nhiên an tĩnh lạ lùng, giống như sau bao nhiêu năm phiêu bạc, rốt cục cũng tìm được ngôi nhà của chính mình, căn bản là không đem chuyện của Thiệu Tình để vào đầu.
Phùng Ki vì chuyện này mà thấy tốt hơn, trước sau phân rất rõ ràng, không lo phải đem tiểu nha đầu lấy về trước, cảm tình trong lòng đối Thiệu Tình còn có một chút nói không rõ, hiện tại đã thật trôi qua, trong lòng trong mắt tràn đầy nhớ thương cũng đều là cô vợ nhỏ bé của anh, tương lai cuộc sống của anh.
Lưu Triệu nghe anh nói muốn xin căn hộ ở cùng người nhà, tâm liền an tĩnh một nữa, một nữa kia vẫn treo trên người cô nàng vừa rồi, luôn cảm thấy, cô nàng kia chẳng có cái gì tốt, nhưng mà, cùng đấu với tiểu nha đầu, cũng chưa chắc có phần thắng.
Lưu Triệu lo lắng thực không sai, về sau, ở nơi này, chỉ cần là có Phùng Ki, đến chỗ nào cũng có thể gặp Thiệu Tình, cô nàng này là người mới được đoàn văn công điều tới làm nhiệm vụ, mỗi năm đều có một lần hội diễn văn nghệ, hơn nữa từ trước đến nay đều diễn ra ở đoàn bộ của bọn họ, chỉ là mặt Phùng Ki không chút thay đổi, cũng không ngăn được Thiệu Tình nhiệt tình cứng rắn đeo theo.
Lưu Triệu ở một bên nhìn mà hết hồn, tâm tình anh quả thực buông xuống quá sớm, Manh Manh lợi hại, nhưng là nước xa không giải được cơn khát gần, Lưu Triệu quét mắt nhìn bên ngoài cửa sổ, Thiệu Tình lại đến đây, trong lòng cũng sốt ruột thay Manh Manh: hôm nay là cuối tuần, nha đầu kia còn không đến đây gặp nam nhân của cô, cô không sợ một bước sai lầm, để cho sói mẹ tha đi mất sao...
Phạch một tiếng, Lưu Triệu đem tách trà đặt ở trước mặt Phùng Ki, xoay ra ngoài bĩu môi, tức giận nói: "Cô ta đến tìm cậu cũng quá chuyên cần rồi, sao cái bóng của tiểu nha đầu cũng không thấy, hai người các cậu đang diễn tuồng gì, sao mình xem một chút cũng không hiểu?"
Phùng Ki buông kế hoạch huấn luyện trong tay, có chút buồn cười nhìn anh, Lưu Triệu này thật xứng với chức vụ, công tác tư tưởng làm không tệ, phối hợp công tác cùng cậu ta cũng thoải mái, chỉ là tính cách có chút bà tám, hơn nữa có tật xấu, nếu ấn tượng đầu tiên đối với ai không tốt, đời này đối phương cũng đừng mong đến gần, tựa như Thiệu Tình.
Trãi qua mấy ngày hội diễn văn nghệ lớn mừng Quốc khánh, đoàn văn công của sư bộ có khá nhiều hoạt động, cùng với đoàn bọn họ cũng có công tác tất yếu cần tiếp xúc, bình thường cô hay ngang qua đây, tiến vào chào hỏi, Phùng Ki cũng không thể đuổi ra bên ngoài! Phải nói rằng Thiệu Tình đối với mình không có gì, cũng tuyệt đối là nói dối, trong lòng Phùng Ki rất hiểu.
Trên thế giới này chuyện trùng hợp, nhất là chuyện nam nữ, nếu vô tâm tuyệt đối sẽ không có khả năng trùng hợp, chỉ cần có chút tâm ý, trùng hợp lại rất dễ dàng, ngay từ đầu, Phùng Ki thực không chú ý đến chuyện của Thiệu Tình, nhưng mỗi ngày cô đều đến, Phùng Ki xem như đã nhìn ra, đối với Thiệu Tình, chuyện của họ nhất định phải nói rõ, dù sao anh cũng không muốn khiến cho tiểu nha đầu hiểu lầm, nếu tiểu nha đầu hiểu lầm, sau đó không chừng sẽ có phiền toái, phiền toái xảy ra, cuối cùng người phải thu thập tàn cục vẫn là anh.
Bởi vậy Phùng Ki vốn đã nghĩ xong, nếu hôm nay Thiệu Tình lại đến, anh sẽ cùng cô nói chuyện, về phần hôm nay tiểu nha đầu chưa đến, cô đã gọi điện thoại thông báo trước với anh, nói là đi tham gia tiệc sinh nhật của đàn chị trong trường.
Trần Hiểu Kỳ thật sự nghĩ không ra, ngay cả Sài Tử Hiên nha đầu kia cũng không nhìn đến, còn có chàng trai nào có thể lọt vào mắt của cô, nhưng mà, phương diện này nữ nhân đều rất mẫn cảm, mấy ngày nay Manh Manh giơ tay nhấc chân đều lộ ra ý xuân, làm Trần Hiểu Kỳ có khi ảo giác, mùa thu còn chưa qua, sao mùa xuân đã tới rồi.
Cho nên, Trần Hiểu Kỳ vô cùng chắc chắc nha đầu kia có nam nhân, hơn nữa, không phải cái loại nói chuyện cười đùa như bạn trai của Nhạc Nhạc, là cái loại nam nhân sinh động, hữu tình, có dục vọng, từ cô gái lột xác thành nữ nhân, cái loại quyến rũ phong tình trên người Manh Manh, vì cô xinh đẹp lại lộ ra vầng sáng càng sặc sỡ, rút đi vẻ ngây ngô, kiểu nữ nhân xinh đẹp căn bản giấu cũng không giấu được.
Người trong phòng học lớn nhốn nháo tản ra ngoài, nha đầu kia vẫn giữ tư thế vừa rồi, chút ý tứ động đậy cũng không có, Trần Hiểu Kỳ không khỏi trợn trắng mắt, đứng lên, quay người ngồi ở trên bàn, lấy bút máy trong tay gõ lên đầu cô: "Này! Manh Manh, nghĩ đến anh chàng nào mà choáng váng luôn thế, có biết tan học rồi không..."
Manh Manh nháy mắt mấy cái, xoay qua, ánh mắt vẫn có chút sương mù nhìn Trần Hiểu Kỳ, Trần Hiểu Kỳ không khỏi sợ run cả người: "Đừng, bạn đừng nhìn mình như vậy, mình gánh