Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Sẽ Phải Yêu Em

Anh Sẽ Phải Yêu Em

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341408

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1408 lượt.

Trần Hiểu Kỳ là chị cả ở nhà, có thể thích ứng trong mọi tình cảnh, cũng bị Manh Manh dọa không nhẹ, từ trên lầu xuống đất, xuống gara, Trần Hiểu Kỳ trơ mắt nhìn Manh Manh đi đến phía trước chiếc xe Miura danh tiếng, bóng lộn tới cực điểm, hướng cô ngoắc.
Trần Hiểu Kỳ chính là chưa từng tận mắt nhìn thấy, hình ảnh thì từng nhìn qua, trên laptop, vách tường phòng cô chính là hình chiếc xe danh tiếng này, tuy rằng không biết cụ thể là bao nhiêu tiền, nhưng hơn trăm vạn cũng không sai, hơn nữa, bị Manh Manh túm lên xe, chạy ra, dọc theo đường đi, trăm phần trăm mọi người có mặt bên đường quay đầu nhìn theo.
Trần Hiểu Kỳ rốt cục cũng lĩnh giáo cá tính của Manh Manh, ai nói nha đầu kia khiêm tốn, vừa kiêu ngạo là có thể hù chết người, bộ quần áo này sẽ khiến kẻ kiêu ngạo nhất cũng phải chịu thua, thật sự là nam tính đến không có thiên lý, trách không được hiện nay đang có xu thế quần áo trung tính, ngay cả Trần Hiểu Kỳ cũng cảm thấy, động tác ‘anh chàng’ Manh Manh đang xoay tay lái rất mê người.
Ra nội thành, nóc xe thể thao từ từ mở ra, gió đêm tiến vào, thổi bay đuôi ngựa cột sau đầu cô, cùng âm thanh chuyển động không dứt, gào thét tuôn qua trên đường núi, Trần Hiểu Kỳ bỗng nhiên còn có loại cảm giác, may mà Manh Manh là nữ, nếu là nam, phụ nữ trong thiên hạ còn có đường sống sao, nhưng mà, tốc độ này có phải hơi nhanh không: "Manh Manh, Phương Manh Manh, bạn chậm một chút cho mình, chậm một chút... A..."
Trần Hiểu Kỳ rốt cuộc không thể nghĩ gì khác, nha đầu kia quả thực chính là liều mạng, xe theo đường núi chạy lên, Trần Hiểu Kỳ thậm chí có cảm giác, mình lúc nào cũng có khả năng rơi xuống sườn núi nguy hiểm, Manh Manh lại cười rất lớn.
Tử Hiên chính là đơn phương tương tư, nhưng Sài Tử Hinh ở một bên xem xét, tương tư có chút mê muội, nếu đàn ông đã mê muội trong tình yêu có dùng mười con trâu kéo cũng không đi, yêu mà không thể, cảm tình càng dễ dàng trở thành cố chấp, cô không hy vọng em trai đi đến bước đường cùng, đương nhiên, đây là điều tệ nhất mà Sài Tử Hinh nghĩ tới, sự tình cũng chưa nghiêm trọng đến như vậy.
Sau tiệc sinh nhật của Lâm Thanh, cô cũng nên giục em trai nghĩ lại, Lâm Thanh có chút tật xấu, nhưng cảm tình với Tử Hiên là thực, nếu về sau việc với Manh Manh không như ý, Tử Hiên không chừng có thể nghĩ lại, chẳng qua, thật không nghĩ tới Phương Manh Manh nhìn qua mảnh mai xinh đẹp, thế nhưng lại khiến người ta không biết nên nói thế nào, là kinh sợ thì thích hợp hơn.
Nhưng không thể không nói, thật sự rất tuấn tú, rất nam tính, con gái như vậy không phải người bình thường nào cũng có thể khống chế, ít nhất, Sài Tử Hinh cảm thấy em trai cô không thể, nhưng mà, cũng coi như rốt cục hiểu được vì sao lần này Tử Hiên lại hãm sâu như vậy, nhắc tới xinh đẹp con gái có hàng trăm hàng ngàn, tròn trịa mảnh mai, có thể khiến người hoa cả mắt, chỉ là Phương Manh Manh lại xinh đẹp, tìm người đẹp hơn cô, cũng không phải chuyện khó, nhưng tính tình thoải mái ngang tàng không kềm chế được trên người cô thực không tìm ra được cô gái thứ hai.
Mà tính cách như vậy, sẽ không có được trong một sớm một chiều, cần bao nhiêu người nuông chiều, mới có thể sống bừa bãi như vậy, Phương Manh Manh thật chính là ‘thiên chi kiêu nữ’ (cô gái kiêu ngạo trời sinh).
Manh Manh vòng xe thật sát thành độ cong xinh đẹp, Trần Hiểu Kỳ ôm ngực nửa ngày mới bình tĩnh lại, việc đầu tiên sau khi bình tĩnh lại, chính là trực tiếp nhào qua, bắt lấy cánh tay Manh Manh bắt đầu lắc mạnh: "Bạn muốn giết người, bạn muốn chết, mình còn chưa sống đủ, Manh Manh, nha đầu chết tiệt kia, nha đầu chết tiệt kia..."
Manh Manh cười ha ha rất là vui vẻ, nâng tay vịn mặt của cô: "Bình tĩnh, bình tĩnh, Trần Hiểu Kỳ, bạn sao vậy? Chưa đua thật, đã khiến bạn bị dọa thành như vậy, bạn còn khoa trương hơn khi chơi trò tàu cao tốc."
Trần Hiểu Kỳ trừng mắt nhìn cô: "So với chơi trò tàu cao tốc còn mạo hiểm hơn, kia đều là giả, vừa rồi bên cạnh chúng ta chính là vách núi, rơi xuống là tiêu ngay, bạn có biết không?"
"Được, được, mình biết, mình biết, lần sau đi chậm một chút, được rồi chứ?" Manh Manh sờ sờ đỉnh đầu Trần Hiểu Kỳ giống như dỗ đứa trẻ.
Vệ Hiểu Phong thật sự chống đỡ không được, phì một tiếng cười vui vẻ, đi tới co tay búng vào cái trán Manh Manh: "Phùng đầu gỗ không ở bên người, em liền đùa quá trớn ."
"Manh Manh, Manh Manh..." Trần Hiểu Kỳ liều mạng kéo góc áo Manh Manh, ánh mắt chớp chớp, nhìn Vệ Hiểu Phong ngưỡng mộ.
Manh Manh bị bộ dáng sắc nữ này của Hiểu Kỳ làm tức cười, rất hào phóng giới thiệu: "Đây là anh họ mình, Vệ Hiểu Phong, đây là bạn học kiêm bạn tốt của em, Trần Hiểu Kỳ."
Vệ Hiểu Phong rất có phong độ vươn tay: "Chào người đẹp, anh là Vệ Hiểu Phong." Bàn tay Trần Hiểu Kỳ vươn ra, vừa đụng đến tay Vệ Hiểu Phong liền vội vàng rụt trở về, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ một chút...
Cho đến khi Vệ Hiểu Phong cùng Sài Tử Hinh đi vào, mặt Trần Hiểu Kỳ vẫn hồng, Manh Manh nghiêng đầu, khuỷu tay khoát lên vai cô, thấp giọng nói: "Thế nào, coi trọng anh họ mình, mình nói cho bạn biết, anh họ m