XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Sẽ Phải Yêu Em

Anh Sẽ Phải Yêu Em

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341412

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1412 lượt.

quân nhân xuất sắc nhất.
Tiếc nuối duy nhất của Thiệu Tình vào năm đó là anh không có một gốc gác to lớn, nếu có, với năng lực của Phùng Ki, tiền đồ không hề giới hạn, một ít bối cảnh mà Thiệu Tình biết được, miễn cưỡng còn chưa tính là ‘quyền nhị đại’ (giống như kiểu ký thay hoặc thay mặt ấy), người có chút bối cảnh trong bộ đội liền ra vẻ mà Phùng Ki lại rất khiêm tốn, khiêm tốn không khác gì ngàn vạn binh lính khác.
Xe lao đi nhanh như chớp, để lại một mình Thiệu Tình đứng lạnh bên ngoài doanh bộ, xe đi thật xa, Lưu Triệu mới thấp giọng nói: "Phùng Ki, không thể đào hoa nha, tác phong có vấn đề đối với quân nhân là tối kỵ đó!" Phùng Ki bị bộ dáng tận tình khuyên bảo của anh làm cho dở khóc dở cười, nhịn không được trừng mắt nhìn anh liếc một cái: "Vấn đề tác phong? Tác phong không nên có vấn đề?" Lưu Triệu hướng ra phía sau liếc mắt một cái: "Ôi... Cô nàng kia làm sao vậy?" Ánh mắt Lưu Triệu độc như tên trộm, trước kia cũng từng thấy qua, trên cơ bản vừa nhìn qua phụ nữ, thuộc loại nào liền có thể biết được, lúc Phùng Ki còn chưa đến, Lưu Triệu đã ở trong doanh bộ, từ cửa sổ nhìn hơn nữa ngày.
Cô nàng này ở bộ đội chính là ở trong thế giới áo xanh nam tính, tuyệt đối là đóa hoa đỏ thẫm trong đám lá xanh, vừa thấy dáng dấp của cô nhiều người liền như sét đánh, vào bộ đội, có thể càng nhiều hơn, câu tục ngữ kia nói rất dúng, “ba năm trong quân đội, heo mẹ hóa Điêu Thuyền”, với cô ta, càng miễn bàn, bộ dáng của cô nàng này khá tốt, gương mặt thanh tú, quân trang trên người càng tôn lên vẻ đẹp.
Hơn nữa, dáng vẻ của cô nàng này rất dịu dàng, đuôi lông mày khóe mắt hơi nhếch, mang đầy vẻ phong tình, giống như quả đào chín đỏ, vừa nhìn là biết bên trong chứa nhiều nước ngọt, loại phong tình này không phải người đàn bà nào cũng có thể có, nói trắng ra là, đã trải qua không biết bao nhiêu nam nhân thay phiên dạy dỗ mới có được.
Cho nên, cô nàng này không là người đứng đắn gì, nữ nhân như vậy nếu chỉ nhìn qua thì không sao, chứ nếu cố tình dây dưa với Phùng Ki, Phùng Ki là ai chứ? Nói anh là người có khí chất tướng quân, cái này ai cũng tâm phục khẩu phục, nói anh là một người đàn ông mạnh mẽ, cũng không sai, nói anh đã trèo lên nhiều cô gái, thật sự là lá cải, cả đời đều cùng quỷ nha đầu Manh Manh kia dây dưa đến bây giờ, đã biết thử thách nữ nhân, nữ nhân như vậy nếu muốn gạt ngã Phùng Ki, còn phải chỉ không như chơi đùa.
Hơn nữa, loại phụ nữ này càng không nên chọc, dính phải, không chừng liền ẩn chứa mầm tai hoạ, bởi vậy, Lưu Triệu đã đạt đến một trình độ nào đó, đi ra ngoài liền đem Phùng Ki tha đi, lúc này mới bắt đầu nghe ngóng chi tiết.
Phùng Ki lại không để ý: "Cô ấy là chị của Thiệu Cương." "Thiệu Cương?" Lưu Triệu chớp mắt hai cái, mới nhớ tới Thiệu Cương chính là cậu tân binh Phùng Ki cứu trong đợt diễn tập quân sự.
Lưu Triệu bỗng nhiên có loại dự cảm không tốt, chuyện này thực không đơn giản như vậy, trời xui đất khiến thế nào mà mới cứu một tân binh, liền kéo chị gái cậu ta đến đây.
Lưu Triệu có chút chần chờ hỏi: "Phùng Ki, cậu cùng cô ta không phải đã từng có gì chứ?" Phùng Ki rất thành thật: "Ba năm trước đây từng là đối tượng tìm hiểu." Lưu Triệu vỗ đùi: "Biết ngay mà, ánh mắt cô ta nhìn cậu rất phức tạp, không đúng, hai ngươi nếu đang tìm hiểu, sao lại tan vỡ?"
Hỏi đến đây, Lưu Triệu liền hận không thể vả miệng mình, đã biết rõ còn cố hỏi sao? Là do nha đầu Manh Manh kia, dây dưa với Phùng Ki nhiều năm như vậy, không phá cho tan tành mới là lạ.
Phùng Ki mím môi: "Tan là tan, lý do gì cũng đều là chuyện quá khứ, ai còn nghĩ đến làm chi." Trong lòng Lưu Triệu tự nhủ: cậu không nghĩ, cho dù có nghĩ, cậu cũng không tin, vừa rồi cô nàng kia vô duyên vô cớ tới đây tìm Phùng Ki, nhưng mà, dù gì đây cũng là việc tư của Phùng Ki, anh chỉ là chính trị viên, cũng không thể can thiệp quá nhiều.
Vỗ vỗ Phùng Ki, chuyển đề tài: "Mình nghe được thông báo, tháng sau, đoàn tham mưu có thể sẽ điều đi, cậu cũng nên đi từng bước về phía trước..." Từng bước đi của Phùng Ki đều trầm ổn, Lưu Triệu bội phục nhất điểm ấy ở anh, không vội không nóng nảy, có thái độ xem công danh như cặn bã.
Không nghĩ Lưu Triệu nói đến, lời này thực tác động đến Phùng Ki, trước kia Phùng Ki đã có ý định, dù sao đây đều là quá trình đặt ra khi tham gia quân ngũ, nhưng sẽ không nhập tâm giống như hiện tại, hiện tại anh bắt đầu lên kế hoạch cho tương lai, tương lai của anh và tiểu nha đầu, nếu ở bên nhau cả đời, Phùng Ki sẽ không thể để cho tiểu nha đầu đi theo anh chịu khổ, đây là chuyện đàn ông nên quan tâm.
Hơn nữa, anh cũng luyến tiếc không muốn tiểu nha đầu chịu khổ, từ nhỏ tiểu nha đầu đã ăn ngon mặc đẹp mà lớn lên, yếu ớt mà lớn lên, dưới đệm giường mười hai tấc bỏ một hạt đậu cũng không ngủ được, đi theo anh, chuyện khác chưa nói đến, nhà ở không chừng sẽ bị lửa cháy sém lông mày.
Về sau mỗi tuần tiểu nha đầu sẽ đến đây ở hai ngày, cô không nghĩ đến cũng không được, cô chịu được, anh lại không chịu được, ký túc xá cho người độc thân cũng không tệ, nhưng tính bảo mật riêng tư quá kém, ép b