Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341407
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1407 lượt.
Thiệu Tình dậy, nhưng mới vừa đi một bước, đã bị tiểu nha đầu gắt gao túm ở góc áo, bộ dáng không được tự nhiên lại vô cùng đáng thương, trái tim Phùng Ki thịch một cái liền mềm nhũn. Manh Manh mở cái miệng nhỏ nhắn nói: "Em đi." Tiến lên liền đỡ Thiệu Tình lên, còn rất hiểu biết thay cô phủi phủi bụi đất trên người: "Chị Thiệu, vừa rồi em không thấy rõ là chị, em tưởng hồ ly tinh nào không biết xấu hổ câu dẫn Ki ca ca của em, ra tay hơn nặng, thật có lỗi!"
Lời nói của nha đầu này không hề có ý hối hận, ánh mắt Thiệu Tình lướt qua Phương Manh Manh dừng ở trên người Phùng Ki, một chàng trai, nếu nhìn thấy một cô gái bị đá một cước, mà không có chút thương tiếc, chứng tỏ điều gì, Thiệu Tình quá rõ ràng, lòng của cô hoàn toàn lạnh, nhưng mà, Phương Manh Manh, cô tuyệt không để cô ta như ý...
Lưu Triệu nhanh chóng mang theo hai anh lính tới: "Tiểu Trương, tiểu Vương, hai cậu nhanh đưa đồng chí Thiệu Tình đến bệnh viện quân khu đi, kiểm tra cẩn thận, đừng làm có lệ, Phùng Ki, vừa lúc mình không có việc gì, đi theo xem thử!" Nói xong, xoay qua hướng Manh Manh nháy mắt mấy cái: "Việc này, Manh Manh à, vô luận như thế nào, đánh người luôn không đúng, về sau cũng không thể như vậy." Miệng Lưu Triệu nói như vậy, nhưng đáy mắt lại rõ ràng hàm chứa ý cười.
Động tác của Lưu Triệu tương đối lưu loát, nhanh chóng đem sự tình khống chế, Thiệu Tình bị hai anh lính vừa dìu vừa ép mang đi, cô nói không có việc gì cũng không được, Lưu Triệu đi theo, trực tiếp vào bệnh viện, ép buộc kiểm tra, cẩn thận đến không chịu được, cuối cùng còn làm một báo cáo tường tận sau khi kiểm tra, chứng tỏ Thiệu Tình một chút thương tích cũng không có xong, sau đó cười tủm tỉm đem Thiệu Tình thả trở về.
Lưu Triệu trở về doanh bộ, đã hơn nửa đêm, Manh Manh lại giống như học sinh tiểu học phạm lỗi, ngồi ở trên ghế, bàn tay đặt trên đầu gối, cúi đầu, một bộ dáng thành thật nhận sai.
Phùng Ki chỉ vào cô liên tiếp thuyết phục giáo dục, tận tình khuyên bảo, thực giống như giáo dục con gái của mình, Lưu Triệu không khỏi mỉm cười, nha đầu kia biết sai mới lạ, mà Phùng Ki, đã bao nhiêu năm, còn chưa nhận rõ bộ mặt thật của tiểu nha đầu.
Lưu Triệu vừa tiến đến, Phùng Ki liền ngừng nói, thực biết chừng mực, trước mặt người ngoài, biết giữ mặt mũi cho tiểu nha đầu: "Sao rồi? Thiệu Tình không có việc gì chứ?" Lưu Triệu gật gật đầu: "Làm sao có việc? Tiểu nha đầu sao lại có nhiều khí lực, đá một cước mà gây tổn thương sao, Thiệu Tình lại là quân nhân, không có việc gì không có việc gì..."
Thời điểm Phùng Ki thở ra, bắt gặp ánh mắt tiểu nha đầu lóe sáng như tên trộm, không khỏi cảnh cáo một câu: "Sự tình dừng ở đây, không được vụng trộm đi tìm Thiệu Tình gây phiền toái, biết không?" Manh Manh chu miệng thật cao, cuối cùng miễn cưỡng gật gật đầu.
Ép buộc đến ba giờ sáng, Phùng Ki mới đem tiểu nha đầu mang về ký túc xá, tiểu nha đầu sớm buồn ngủ không chịu được, làm gì còn tinh lực để ý tới việc khác, đầu dính vào gối liền ngủ. Phùng Ki tắm rửa sạch sẽ đi ra, tiểu nha đầu cũng không biết đã ngủ mấy giấc, Phùng Ki cúi đầu nhìn ‘người anh em’ của mình, thở dài, quay đầu lại đi trở về..
Lúc Manh Manh tỉnh lại, ngoài cửa sổ truyền đến âm thanh binh lính luyện tập, khiến trong nháy mắt Manh Manh như hồi tưởng lại thời gian trước đây, bắt đầu từ lúc cô có trí nhớ, thời gian cô ở quân doanh cũng không nhiều lắm, hơn nữa sau khi đi học, cơ bản cũng chỉ có nghỉ đông và nghỉ hè mới có thể đi theo ba mẹ hoặc ở Phùng gia, nhưng mà kỳ dị, thời gian ngắn ngủi đó, lại khắc sâu nhất vào trí nhớ của cô.
Có người nói, cuộc sống quân doanh đơn điệu, buồn tẻ, chán nản, nhưng Manh Manh cảm thấy, loại đơn giản này tạo nên mị lực độc đáo cho quân doanh, Manh Manh thích đơn giản thẳng thắn, những thứ này thực trân quý trong chốn đô thị ồn ào náo động, cũng là phong cách trước nay của quân doanh, tựa như Ki ca ca của cô.
Manh Manh ngồi xuống, xốc chăn trên người lên, nhìn nhìn, hình như đã tắm qua, quần áo cô mặc cũng đổi thành áo sơ mi quân trang của Ki ca ca, qua áo sơ mi quân trang thùng thình, người cô nhỏ nhỏ, xinh xinh, quần lót nhỏ cũng đã thay.
Manh Manh nhức đầu, cô liền nhớ rõ, đêm qua vừa bổ nhào trên giường liền ngủ, về phần Phùng Ki tắm rửa thay quần áo cho cô, tí xíu ấn tượng cũng không có, hơn nữa, Manh Manh bỗng nhiên chịu đả kích, bắt đầu hoài nghi mị lực của mình.
Cô cùng Ki ca ca vô luận như thế nào, cũng xem như tiểu biệt thắng tân hôn! Ki ca ca lại mang thân phận quân nhân tràn đầy tinh lực, một tuần không gặp cô, khi gặp đem cô cởi hết, lại tắm rửa, thay quần áo cho cô, cuối cùng một mình đơn độc ở trên giường ôm cô ngủ một đêm, thế nhưng một chút động tĩnh cũng không có, thật không giống lẽ thường, hoặc là, cô ngủ say như chết, không nhớ được ...
Lúc ấy trong lòng Phùng Ki đang nóng hầm hập nói không nên lời liền thoải mái, thoải mái qua đi lại thấy buồn cười, hồng hạnh ra tường? Nha đầu lại nói anh thành hồng hạnh ra tường, câu nói mớ này của tiểu nha đầu