Sếp Ta Chuyên Ngành Là Đào Bẫy
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341405
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1405 lượt.
ới, mặc một thân veston lễ phục, áo veston màu đen lộ ra áo sơ mi thời trang ở bên trong, đẹp trai anh tuấn, hơn nữa, có loại ôn nhã khác thường.
Sài Tử Hiên mặc lễ phục có chút khí chất quân tử ôn nhuận như ngọc, Manh Manh không khỏi âm thầm suy nghĩ, nếu Ki ca ca của cô mặc veston sẽ có bộ dạng thế nào? Có thể cũng có chút nhã nhặn hay không, Manh Manh vô cùng chắc chắn lắc đầu, Ki ca ca rất giống ba cô, mặc veston cũng không che giấu được khí thế quân nhân trong người, quyết đoán, bá đạo, kiên định, cường ngạnh, cứng rắn như thép, dù anh mặc quần áo gì cũng không khác được, nhưng mà, cô yêu Ki ca ca như thế, đối với vẻ đẹp của Sài Tử Hiên, chỉ là thuần thưởng thức.
Sài Tử Hiên vừa vào mắt liền nhìn Manh Manh đứng ở góc đầu tiên, cho dù nhiều người, lại khá náo loạn, anh cũng có thể liếc mắt một cái là thấy cô, ngọn đèn bốn phía sánh như sao, dừng ở trên người cô, tôn lên hình dáng của cô, rõ ràng lại xinh đẹp.
Sài Tử Hiên có đôi khi cảm thấy, Manh Manh với anh tựa như sao trên trời, lúc anh cảm thấy rất gần cô, kỳ thật lại xa không thể với tới, lúc anh cảm thấy cách xa cô, càng như cách cả một vùng trời.
Hôm nay anh thực không muốn đến, nhưng lại thật sự khống chế không được khát vọng muốn gặp Manh Manh, loại khát vọng này, sau khi gặp cô, cũng không hề giảm.
Lâm Thanh tiến đến khoát tay anh: "Tử Hiên, anh rốt cục cũng đến, chị Tử Hinh đã sớm đến, sao anh lại đến trễ vậy, ba em hỏi anh mấy lần, muốn anh khiêu vũ mở màn, đi..." Lâm Thanh không khỏi phân trần rồi lôi Sài Tử Hiên.
Trần Hiểu Kỳ bĩu môi nói: "Rõ ràng anh Sài không thích cô ta, không nên kéo nhanh túm mạnh, có ý gì sao..." Manh Manh nghiêng đầu cười nhẹ: "Hiểu Kỳ, rõ ràng bạn đang đố kỵ, vừa rồi bộ bạn không mang vẻ mặt si mê hoa mắt nhìn đàn anh sao, coi kìa, nước miếng chảy cả nửa thước..." Trần Hiểu Kỳ vội vàng nâng tay sờ khóe miệng, mới phát hiện Manh Manh trêu ghẹo, vừa muốn tìm cô tính sổ, bị Manh Manh nhét nước trái cây vào tay ngăn chặn: "Uống nước trái cây, ăn no đi! Ăn no rồi về! Sau khi đưa bạn về ký túc xá, mình còn có việc."
Trần Hiểu Kỳ uống hai ngụm nước trái cây, không có ý tốt nghe ngóng: "Chuyện gì, đã hơn nửa đêm, có phải tìm bạn trai của bạn không, sau đó là đến cả đêm kích tình gì gì đó..." Ánh mắt Manh Manh lóe lóe, là cô muốn cho Ki ca ca một niềm vui bất ngờ, cả tuần nay không gặp, nếu tối nay cô đột nhiên xuất hiện trước mặt Ki ca ca, Ki ca ca sẽ có biểu hiện gì, với tính cách của Ki ca ca, cô đoán, khẳng định sẽ trực tiếp đè cô xuống, sau đó...
Vừa nghĩ đến, Manh Manh liền thực sự khẩn trương, nhìn Trần Hiểu Kỳ liếc mắt một cái, giữ chặt anh phục vụ đi ngang, trực tiếp phân phó: "Đem thứ này, thứ này, thứ này, gói lại cho tôi...", không chút để ý tới biểu tình kinh ngạc của anh phục vụ, nhưng nhà hàng năm sao phục vụ rất tốt, mặc dù trong lòng khinh bỉ Manh Manh vô cùng, nhưng anh phục vụ vẫn theo như yêu cầu mà đáp ứng.
Sài Tử Hiên bị Lâm Thanh quấn quít lấy, khiêu vũ mở màn, quay đầu lại thì Manh Manh đã sớm không thấy nữa, Trương Hạo vỗ vỗ bờ vai của anh: "Lão đại, không cần tìm, Manh Manh cùng Trần Hiểu Kỳ mới vừa đi, còn gói hai túi thức ăn thật to, cứ như vậy nghênh ngang đi ra ngoài, cậu không nhìn thấy anh phục vụ phụ trách tiếp đãi vừa rồi đâu, biểu tình trên mặt thật sự phấn khích vô cùng, ha ha, nha đầu kia rất thú vị, hơn nữa, lão Đại, Phương Manh Manh rốt cuộc có lai lịch gì, bình thường thực không nhìn ra, hôm nay mới biết được, rất ngầu."
Lâm Thanh hừ một tiếng: "Tâm cơ cô ấy sâu, bình thường lại giả vờ nghèo khó, cổ lổ..." Ánh mắt Sài Tử Hiên đảo qua, Lâm Thanh mới im miệng, trong lòng cô thật sự bất bình, phải biết rằng, trong lòng cô khổ sở giống như bị mười tảng đá lớn đè lên người.
Sài Tử Hiên đã bước nhanh đuổi theo, Lâm Thanh dậm chân một cái theo anh chạy ra ngoài, tình cảnh của mấy người này lọt vào trong mắt Vệ Hiểu Phong và Sài Tử Hinh, Sài Tử Hinh không khỏi thở dài trong lòng, nghiêng đầu lại hỏi lần nữa: "Manh Manh thực sự có bạn trai ?" Vệ Hiểu Phong chỉ gật gật đầu.
Trong lòng lại nói, không thể tính là bạn trai! Trên cơ bản, bắt đầu từ ngày Manh Manh coi trọng Phùng đầu gỗ, Vệ Hiểu Phong liền chắc chắc, đời này của Phùng đầu gỗ chỉ có thể là chồng của tiểu nha đầu, cũng là em rể của anh, nghĩ đến cái sắc mặt thối thối kia, Phùng đầu gỗ lớn hơn anh mấy tháng, thời điểm không tình nguyện gọi anh là anh họ, Vệ Hiểu Phong liền âm thầm thích ý.
Chẳng qua, anh cảm thấy giữa hai người còn có bóng ma, kỳ thật, Vệ Hiểu Phong không thể lý giải được tại sao Manh Manh chấp nhất chuyên chú vào tình yêu này, trong thế giới của anh, tình yêu chỉ là nóng lạnh nhất thời, mà hôn nhân lại kiên quyết trói hai người ở cùng một chỗ hết cả đời, không phải một hai tháng, là từ sáng sớm đến tối muộn cả mấy thập niên, hoặc lâu hơn nữa, nếu là anh thì đã sớm điên rồi.
Mặc dù hiện tại, anh có cảm giác rất tốt với Sài Tử Hinh, cũng không nghĩ tới hôn nhân, hơn nữa, anh không chấp nhận vì Sài Tử Hinh là cô gái không thích hợp để kết hôn, cô quá mạnh mẽ, phương diện này, rất