Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341406
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1406 lượt.
giống mẹ anh, nhưng anh không phải là cha, anh tự nhận không có tấm lòng rộng rãi như cha anh, bao dung, thông cảm, sau đó, cam tâm tình nguyện làm nam nhân đứng sau lưng nữ nhân, tự tôn nam nhân trong anh rất lớn, về phần Manh Manh, mặc kệ cùng Phùng đầu gỗ ép buộc ra sao, chỉ cần đúng như ước muốn của cô, là tốt rồi, cho nên nói, Manh Manh từ trong hoàn cảnh không có thị phi lại được yêu chìu mà lớn lên, không thay đổi thành cô nàng nhu nhược, thực nên may mắn.
Manh Manh nhanh chóng ăn xong, thuận tiện mang theo hai gói to thức ăn ngon đem Trần Hiểu Kỳ đuổi về ký túc xá của trường, trực tiếp liền chạy đến chỗ Phùng Ki, như một cơn lốc, xe vừa tiến vào nơi đóng quân, liền thấy Phùng Ki cùng Thiệu Tình đứng ở bên hai cây bạch dương lớn, ánh đèn có chút tối, Thiệu Tình nhào vào trong lòng Ki ca ca, Manh Manh còn chưa nhìn thấy rõ ràng, liền cảm thấy trong đầu ‘ầm’ một tiếng, lửa giận trong lòng cháy lên, Manh Manh lưu loát nhảy xuống xe giống như một đấu sĩ, nhanh chóng vọt qua.
Trong ấn tượng của Phùng Ki, Thiệu Tình thủy nhưng vẫn là cô gái dịu dàng, với hành vi thường ngày của Thiệu Tình, anh chưa từng hoài nghi, đối với dây dưa gần đây của cô, Phùng Ki cho rằng Thiệu Tình hồ đồ, hoặc là, do anh thật sự chưa cùng cô nói rõ ràng, tạo thành hiểu lầm, để chuẩn bị cho đợt huấn luyện gần nhất, Phùng Ki bận việc ở doanh bộ đến hơn mười giờ mới hoàn thành, ngẩng đầu liền phát hiện Thiệu Tình mới vừa đi lại đã trở lại.
Phùng Ki không khỏi xoa bóp huyệt thái dương co rút đau đớn, nếu có thể, anh thật hy vọng Thiệu Tình biết khó mà lui, nhưng hiển nhiên không có khả năng, trong tay Thiệu Tình cầm khay thức ăn, tràn ra một tươi cười ôn nhu: "Đói bụng chưa, em vừa rồi trở về gói bánh trẻo, nghĩ chắc là anh chưa ăn gì, liền mang đến cho anh, còn đang nóng, anh mau ăn đi, còn có dưa chua anh thích ăn nhất nữa."
Phùng Ki nhíu nhíu mày, thì ra là trở về gói bánh trẻo, loại săn sóc hiền thục này, chính là lý do khiến Phùng Ki động tâm trước đây, lúc đó, đây là thứ Phùng Ki luôn mong muốn hằng ngày, bình thường lại ấm áp, mà hiện tại, Phùng Ki lại chỉ cảm thấy rất phiền toái, cô nàng này thực phiền toái.
Cũng không biết là thật không rõ, hay là giả bộ hồ đồ, quan hệ của hai người ba năm trước rõ ràng đã chấm dứt, ái muội như vậy không hề có ý nghĩa.
Lưu Triệu ho khan một tiếng, giương mắt quét Phùng Ki liếc mắt một cái, một cái liếc mắt này thật sự rất có hàm nghĩa, bộ đội trong doanh trại cũng điểm danh xong rồi, mấy Đại đội trưởng nhận chỉ đạo xong cũng lục tục đi ra ngoài, chỉ còn Lưu Triệu ở chỗ này, giả vờ thu dọn gì đó, còn đang đứng, Lưu Triệu không dọn dẹp, là không dám đi, sợ Phùng Ki phạm sai lầm.
Thời điểm Phùng Ki chặn ngang đem cô ôm trở về, tiểu nha đầu còn giương nanh múa vuốt, giống người điên, Manh Manh như vậy thực khiến Phùng Ki khiếp sợ, không biết là, đây mới là nguyên hình của Manh Manh, nói đến đây, Manh Manh có võ đến tam đẳng, từ nhỏ lại đi theo bên người anh họ Vệ Hiểu Phong nghịch phá, giai đoạn Vệ Hiểu Phong phản nghịch, Manh Manh cũng không ít lần đi theo học được, bất quá không phải đi gây chuyện, không trêu chọc đến điểm mấu chốt của cô, tiểu nha đầu sẽ không so đo, nhưng chạm đến, cô nhất định sẽ để ý, thoắt một cái, tiểu nha đầu có thể biến thành sói mẹ cắn chết người.
Ai biết cũng nói, Ki ca ca là người đời này tiểu nha đầu chú ý nhất, có lúc, thậm chí còn quan trọng hơn cha và mẹ xinh đẹp nhà cô, hơn nữa, mối hận đoạt yêu ba năm trước đây, Manh Manh đã rất khó khăn mới nhịn được, hiện nay, nữ nhân này còn dám dựa vào chuyện trước đó, Manh Manh không đá chết cô, xem như Thiệu Tình nhặt được tiện nghi.
Hơn nữa cô nàng Thiệu Tình này quen thói giả vờ, Manh Manh cũng không ngốc, vừa rồi đạp cô một cước, chân thứ hai đã bị Ki ca ca ôm lại, một cước kia Manh Manh tương đối có chừng mực, trước kia đi theo bên người anh Hiểu Phong đánh qua vô số trận, lực đạo, vị trí, đều đắn đo tương đối đúng chỗ, một cước đá ra, đá thế nào cô hiểu rõ nhất, cũng sẽ không bị thương, cho nên, cô nàng đang nằm dài ở đây, cuộn mình ôm đầu gối, sắc mặt trắng bệch, hoàn toàn chính là giả vờ.
Khi bình tĩnh lại Manh Manh cũng có chút hối hận, khoảnh khắc vừa rồi, cô hoàn toàn bị ghen tị trong lòng khống chế, lúc này hiểu được, đối mặt với ánh mắt nghiêm khắc của Phùng Ki, chu miệng, đứng ở một bên không nói lời nào, thực sáng suốt hiểu được, lúc này, cô tốt nhất nên bảo trì trầm mặc, nhưng mà, ánh mắt lại rất tức giận nhìn chằm chằm Thiệu Tình.
Phùng Ki bỗng nhiên có loại cảm giác giật mình, nha đầu kia căn bản không phải chỉ là con mèo nhu thuận, mà là một con báo hung ác tàn bạo, nhưng lộ dáng vẻ hung dữ, Phùng Ki lại cảm thấy cũng rất đáng yêu, cá tính yêu ghét rõ ràng như vậy, phủ thêm một tầng tính cách thú vị cho cô, tiểu nha đầu bá đạo, xinh đẹp làm cho tầm mắt người ta không thể rời.
Nhưng mà, Phùng Ki còn phải thay cô thu thập tàn cục, xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo, Phùng Ki dù sao cũng phải tiến lên nâng