Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341398
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1398 lượt.
lên, cho nên nói trong chuyện tình yêu nam nữ thường xuyên xảy ra chuyện nổi đóa mà cãi nhau, qua rồi lại hối hận không thôi.
Phùng Ki lấy bút ghi âm từ trong túi ném cho cô: "Dùng ảnh chụp đi uy hiếp Thiệu Tình, thực đúng là em! Từ khi nào em học được những thứ thủ đoạn này, còn ảnh chụp trên mạng, có phải cũng do em phát tán hay không?"
Manh Manh sửng sốt một chút, ảnh chụp? Ảnh chụp gì? Ki ca ca nói không phải chuyện mấy ngày hôm trước chứ, Thiệu Tình tự biên tự diễn ra trò khôi hài này sao! Manh Manh cầm lấy bút ghi âm, nghe xong đoạn đầu liền chứng thật ý nghĩ của chính mình.
Chuyện Thiệu Tình gần đây cô cũng sớm nghe thấy, thực rõ ràng chính là cô nàng kia tự biên tự diễn, thực sự có tài năng diễn xuất thiên phú, trước kia chỉ là múa hát, bây giờ điện ảnh và truyền hình phát triển, không chừng sau đó có thể trở thành bậc thầy, nhưng dù thế nào, Manh Manh cũng không nghĩ tới chuyện này có thể rơi lên trên người mình.
Cô tìm người chụp ảnh, nhưng những ảnh chụp này đã sớm để Thiệu Tình cầm đi, hơn nữa, chuyện tung hình lên mạng ngu xuẩn như vậy, một chút ích lợi cho mình cũng không có, cô có ngốc mới làm, suy nghĩ một chút về nguyên nhân và hậu quả, còn không rõ sao, đây là Thiệu Tình muốn đem chuyện xấu đổ lên đầu mình, nghĩ ra cách thức thật độc ác.
Những thứ này Manh Manh không thèm để ý, cô để ý là cái nhìn của Ki ca ca, Manh Manh ngẩng đầu, ánh mắt không hề chớp dừng ở trên mặt Phùng Ki: "Ki ca ca, anh cảm thấy việc đó là do em làm sao?" Ánh mắt của cô lạnh lẽo, giống như lưỡi dao, kiên cường sắc bén, có thể thẳng tắp cắm vào trong lòng người.
Manh Manh như vậy ở trước mặt, Phùng Ki tuyệt không ngờ tới, trên thực tế, trong hai mươi năm qua, cô thủy chung là tiểu nha đầu yếu ớt, có lẽ có lúc xảo quyệt, nhưng cho tới bây giờ sẽ không sắc bén như thế, Manh Manh như vậy làm Phùng Ki cảm thấy xa lạ, hoặc là, chính mình căn bản chưa thật sự hiểu biết cô, cho tới bây giờ đều là anh tự mình áp đặt nghĩ cô là người thế nào, hiện tại ngẫm lại, rất nhiều việc, có lẽ chính mình thật sự ngu dốt, đây mới chân chính là cô.
Phùng Ki nhíu nhíu mày: "Nếu không phải em làm, anh hy vọng nghe được giải thích của em." "Giải thích? Ki ca ca, nếu anh cho rằng là em làm, em giải thích có tác dụng sao, em sẽ không giải thích, lại càng không muốn giải thích." Manh Manh bướng bỉnh đứng lên, giống như cha cô, vừa thối lại vừa cứng.
Manh Manh hận nhất người khác oan uổng cô, lại còn là Ki ca ca, chàng trai cô yêu hai mươi năm lại oan uổng cô, việc này làm cô cảm thấy ủy khuất, khổ sở, phẫn nộ, buồn bực, thậm chí nản lòng, nếu tin tưởng cơ bản nhất cũng không có, cô còn hy vọng xa vời cả đời làm gì: "Em hơi mệt, em vào ngủ trước."
Manh Manh xoay người vào phòng ngủ, cửa loảng xoảng đóng sầm một tiếng, Phùng Ki không khỏi lắc đầu, tựa vào sô pha phía sau, đè huyệt thái dương co rút đau đớn, tỉnh táo ngẫm lại, có lẽ Manh Manh nói đúng, anh để ý không phải những tấm ảnh mà là sự kiện ba năm trước đây, lại cũng không phải tình cũ chưa dứt, mà là cảm giác bị tiểu nha đầu lừa gạt, làm anh nhất thời khó có thể chấp nhận, phương diện này không có quan hệ gì với Thiệu Tình, nhưng hiển nhiên tiểu nha đầu không nghĩ như vậy... Phùng Ki liền không rõ, sao chuyện gì vừa có liên hệ đến Thiệu Tình, tiểu nha đầu liền giống như ăn **.
Manh Manh tức chết rồi, hận hỏng rồi, quả thực là có thể đề phòng người, không thể đề phòng lòng người, cô nàng Thiệu Tình này có thể làm ra chuyện như vậy, quả thực là đê tiện đến vô địch, được, nếu chính cô không biết xấu hổ, vậy cũng nên tuyên dương một chút về lịch sử phong lưu của cô ta chứ, cô sẽ thành toàn cho cô ta, ngươi đã đổ lên đầu ta một chậu nước bẩn, ta liền đáp trả, xú uế gì cũng sẽ ném xuống, xem hai ta ai hôi hơn.
Manh Manh vốn cũng không phải là người hiền lành gì, thực có thể phá tan hết, có thể quậy tung khiến thiên hạ đại loạn, hơn nữa động tới chuyện này, dù là tính kỹ thuật hay là tính bảo mật, đều cao hơn Thiệu Tình không chỉ một cấp độ, hơn nữa Manh Manh không đưa lên mạng, cô trực tiếp gởi email, email cho các cấp lãnh đạo của Thiệu Tình, một người một email, không phải cô muốn nổi danh sao, cho cô hoàn toàn trở thành tiếng xấu lan xa...
Phùng Ki ngủ trên sofa phòng khách một đêm, tiểu nha đầu thực sự giận dỗi với anh, không được tự nhiên đứng lên, thực không cho anh vào nhà, càng miễn bàn đến lên giường, vợ ở gần trong gang tấc, lại có cảm giác cái gì cũng không làm được, thực so với mất bánh rán còn khổ sở hơn.
Đêm nay Phùng Ki không làm sao ngủ yên giấc, trong đầu liền suy nghĩ, sáng sớm ngày mai làm sao dỗ tiểu nha đầu, thật khó khăn mới có bảy ngày nghỉ, chẳng lẽ cứ như vậy mà lãng phí, rất không nhân đạo.
Chẳng qua Phùng Ki không nghĩ tới, anh còn chưa kịp thực thi kế hoạch, liền đã xảy ra chuyện, sáng sớm ngày hôm sau sư trưởng trực tiếp gọi điện thoại đến, bảo anh trở về.
Phùng Ki gõ lên cửa hai cái, tiểu nha đầu không chút động tĩnh, thở dài, để lại từ giấy ghi chú, vội