Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341395
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1395 lượt.
ó biết cô ta gây ra chuyện gì không, không phải anh vẫn quảng cáo rùm beng mình rất thẳng thắn công bằng sao, như vậy, sao lại có thể bao che Phương Manh Manh làm xằng làm bậy, hay là, thẳng thắn công bằng của anh chỉ nhằm vào người khác."
Biểu tình trên mặt Thiệu Tình, bởi vì kích động mà có chút vặn vẹo rất nhỏ, mặc dù đến lúc này, Phùng Ki cũng không muốn đem sự tình nói trắng ra, nhưng Thiệu Tình lại khí thế dọa người, hơn nữa, cô có tư cách gì nói Manh Manh sai.
Phùng Ki bỗng nhiên phát hiện, với cô gái như Thiệu Tình, không để ý tới mới là sáng suốt nhất, anh lãnh đạm nhìn cô một cái, xoay người, mở cửa, đi ra ngoài, anh không cần phải giải thích cái gì với cô nàng này, trong cuộc sống về sau, sẽ không có cô nàng này, trong trí nhớ cũng sẽ loại bỏ.
Nào biết rằng, anh mới vừa ra khỏi phòng trà, đã bị Thiệu Tình từ phía sau đuổi theo gắt gao ôm lấy, khí lực Thiệu Tình rất lớn, cơ hồ dùng hết khí lực toàn thân, Phùng Ki lại không giãy dụa, chỉ bình tĩnh đứng ở chỗ đó, cho đến khi Thiệu Tình buông ra, anh cũng không liếc nhìn cô một cái, nhanh chóng bỏ đi.
Cũng không phát hiện Manh Manh từ đầu đến cuối đều ở cách đó không xa, một chớp mắt vừa rồi, Manh Manh thực cảm thấy trời đất tan tành, ánh mặt trời rọi khắp nơi, nhưng lòng của cô, nháy mắt liền biến thành màu xám, cái loại này ám trầm tràn đầy màu xám.
Cánh cửa tình yêu này, cô sửa quá kém, từ đầu tới cuối chỉ bằng một tình địch Thiệu Tình, liền đem cô đánh tới người ngã ngựa đổ, cho dù Thiệu Tình làm cái gì, Manh Manh cũng không sợ, cô sợ là Ki ca ca, nếu trong lòng Ki ca ca không có mình, cho dù mình cưỡng cầu sẽ có tác dụng sao, mà cưỡng cầu tình yêu, là bộ dáng ngay từ đầu cô hy vọng có được sao.
Manh Manh không tỉnh táo, nhưng mà đối mặt với cô nàng Thiệu Tình này, kiêu ngạo của cô vẫn còn, cô vẫn là con gái của Phương gia, cô thẳng lưng đi qua, trên mặt Thiệu Tình nháy mắt dấu đi đồi bại yếu ớt, đối mặt với Manh Manh, đầu cô nâng rất cao.
Manh Manh cơ hồ có chút bội phục cô nàng này, nhưng cô sẽ không lạm dụng sự đồng tình, cô nàng này không đáng cho cô đồng tình, Manh Manh suy nghĩ một lúc lâu, bỗng nhiên nở nụ cười: "Thiệu Tình, nếu Ki ca ca thích cô, vậy tôi sẽ buông tay, anh ấy thuộc về cô, chàng trai trong lòng không có tôi, Manh Manh tôi không cần..."
"Không cần..." Lời này Manh Manh nói ra, cho thấy đã đến mức nào, hơn nữa đó là Phùng Ki, người mà từ nhỏ cô đã muốn ở cùng một chỗ, có đôi khi, Manh Manh cũng không hiểu chính mình rốt cuộc vì sao lại chấp nhất như vậy, chấp nhất gần như bệnh hoạn.
Nhưng mà nghĩ lại, từ khi cô có trí nhớ, bên người liền có một người như vậy tồn tại, bầu bạn đến khi cô trưởng thành, nhìn cô, đồng hành với cô, từ ấu thơ đến thiếu niên, đến nay, bất kể trước đây hay bây giờ, người đàn ông này đã trở thành một bộ phận trong cuộc sống của cô, làm sao có thể tách ra, không nên cứng rắn tách ra, làm vậy không khác gì lột da, róc xương.
Phùng Ki đối với cô là người thân, người yêu, bè bạn, anh trai thậm chí giống như cha... Những người có mặt trong cuộc đời Manh Manh, đều có thể tìm được dấu vết trên người Phùng Ki, những dấu vết này, theo từng ngày, từng tháng, từng năm, mười năm, sớm khắc vào xương thịt, muốn loại bỏ, trừ phi sống lại một lần nữa.
Cho nên, Manh Manh nói thản nhiên, nhưng chỉ là lời nói khi bị tức giận thôi, hơn nữa, Manh Manh vẫn là cô nữ sinh chưa đến hai mươi tuổi, dù kiên cường, lợi hại, cường đại hơn nữa, bất quá cũng là cô nữ sinh nhỏ mà thôi, cô yếu đuối, cũng sẽ do dự, càng sẽ khổ sở nản lòng.
Ngày hôm qua, bị những lời của Phùng Ki chất vấn, hôm nay cô lại tận mắt thấy hai người ôm nhau, đừng nói có phải Thiệu Tình chủ động hay không, tối thiểu lấy góc độ của Manh Manh, không phát hiện Phùng Ki có chút đẩy ra nào, trong lòng Manh Manh thực để ý, càng để ý, tâm tình sẽ không tốt, tâm tình không tốt là muốn trốn đi, đây không phải là tính cách đà điểu, Manh Manh ghét trốn tránh nhất, nhưng lúc này, cô muốn tạm thời bỏ qua hết thảy, cẩn thận suy nghĩ.
Từ đó về sau, Vương Đại Bưu vừa thấy phụ nữ như vậy, lẫn còn nhanh hơn thỏ, hơn nữa trước đây sớm đã có thành kiến với Thiệu Tình, hơn nữa nhìn đống ảnh chụp như đang đóng phim sex kia, Vương Đại Bưu cảm thấy, đầu óc cô nàng này chắc là có bệnh! Còn đang phiền trí não của ông.
Xử lý như vậy đã là mức độ nhẹ nhất rồi, cũng là ý tứ của cấp trên, dù sao trên ảnh chụp có vài cán bộ, dính đến vài quân khu, việc này làm lớn ra thật sự rất kỳ cục, quân đội có một bộ qui tắc nghiêm khắc, một ít thời điểm, một ít vấn đề nếu xử lý, khó tránh khỏi bó tay bó chân, cho nên, tiểu nha đầu cũng xem như rất phúc hậu, chỉ đem ảnh chụp gửi vào email, nếu trực tiếp tung lên mạng, thật có thể khiến cho sóng to gió lớn, hiện tại không phải chỉ để Thiệu Tình phục viên là có thể giải quyết mọi việc.
Việc này, hiển nhiên Thiệu Tình còn chưa biết, bằng không, ông thật không tin, cô còn có mặt mũi đến tìm ông, hơn nữa, cô nàng Thiệu Tình này rất có tâm kế, khôn