Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341391
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1391 lượt.
Sắc mới tìm được Vệ Hiểu Phong, bên người Vệ Hiểu Phong còn mang theo Sài Tử Hinh, Vệ Hiểu Phong là khách quen nơi này, nhưng gặp gỡ Sài Tử Hinh cũng có chút ý vị sâu xa.
Mị Sắc là do một người bạn của anh mở, suốt ba tầng lầu, lầu một lầu hai mở tiếp khách, còn lầu ba là căn cứ để mấy người bọn anh thường đến gặp gỡ nhau, người ngoài không được lên.
Sài Tử Hinh gọi điện thoại cho anh nói thấy xe của anh ở bên ngoài, Vệ Hiểu Phong không khỏi âm thầm nhíu mày, vẫn rất có phong độ đi ra ngoài dẫn cô vào.
Sài Tử Hinh thực kiêu ngạo, cô gái kiêu ngạo như vậy, cho dù vì nguyên nhân gì, nguyện ý hạ mình đến tìm anh, cũng đã cho anh mặt mũi, đây là phong độ cơ bản nhất của đàn ông, hơn nữa, hiện tại anh cùng Sài Tử Hinh cũng coi như bè bạn, hợp tác làm ăn cũng thường xuyên hơn, đương nhiên, Vệ Hiểu Phong còn có một tâm tư chưa thể nói với người ngoài, chính là đang ngồi cùng mấy anh bạn điều kiện cũng không tệ, có lẽ sẽ có người nào đó lọt vào mắt Sài Tử Hinh, cũng coi như anh làm ông mai một lần, dù sao, chuyện này ‘tử đạo hữu bất tử bần đạo’ (bạn bè có chết cũng không sao, mình sống là tốt rồi), bằng không, trong nhà mà thúc giục anh sẽ rất phiền.
Ai ngờ vừa mang Sài Tử Hinh tiến vào, Phùng Ki liền gọi điện thoại đến, cũng chẳng chào hỏi gì, trực tiếp hỏi anh đang ở đâu, anh chỉ có thể nói địa chỉ, Phùng Ki nói: "Tôi đến ngay." Liền trực tiếp ngắt điện thoại, khiến Vệ Hiểu Phong thấy có chút hơi kì lạ, nhưng vừa nghĩ lại liền hiểu được.
Kỳ thật Vệ Hiểu Phong rất bội phục Phùng Ki, có lý tưởng, có tín ngưỡng, hơn nữa có thể đem lý tưởng tín ngưỡng kiên trì thực hiện, đây không phải việc ai cũng có thể làm được, mộng quân lữ anh cũng từng có, trước đây, người anh sùng bái nhất chính là cậu Phương Chấn Đông, trên người ông luôn có một loại nhiệt huyết cùng kích tình quân nhân, là thứ anh từng vô cùng nhắm tới, sau này trưởng thành, do nhiều nguyên nhân, anh không tham gia quân ngũ, mà lựa chọn kinh doanh.
Về mặt nào đó mà nói, anh đã hoang phế giấc mộng của mình, nhưng cũng chưa hề hối hận, Vệ Hiểu Phong có thể thực lý trí nhận thức mình rất rõ ràng, anh có chút tản mạn, chịu không nổi thúc ép quá nghiêm khắc, tham gia quân ngũ không thích hợp với anh, anh rất thích cuộc sống hiện tại, cũng bừa bãi như ai, nhưng vẫn thủy chung mang một phần kính trọng đối với quân nhân, đương nhiên, việc này cũng không gây trở ngại tâm lý anh muốn xem náo nhiệt.
Phùng Ki ngồi đối diện anh, không lòng vòng, nói thẳng: "Manh Manh đâu?" Vệ Hiểu Phong phì một tiếng vui vẻ, nhích về phía sau, có vài phần trêu tức nói: "Lời này rất mới mẻ nha, cậu và nha đầu kia cả ngày ở cùng nơi, lúc này lại hỏi tôi cô bé ở đâu, Phùng Ki, có phải cậu huấn luyện đến hồ đồ rồi hay không."
Phùng Ki nhíu nhíu mày không nói chuyện, hai mắt Vệ Hiểu Phong quét anh: "Không phải là cãi nhau chứ!" Phùng Ki không có thời gian thỏa mãn tâm lý bà tám của anh, quay đầu bước đi, tay vịn nắm cửa, chợt nghe Vệ Hiểu Phong ở phía sau nói: "Tôi nghe nói, Câu lạc bộ Leo núi của cô bé có hoạt động..." Phùng Ki quay đầu lại nhìn anh.
Hiểu Phong khoát tay: "Cậu đừng nhìn tôi như vậy, tôi thật sự không biết, đây là tôi nghe nói, địa điểm là Tây Tạng..." Vệ Hiểu Phong còn chưa dứt lời, Phùng Ki đã đẩy cửa đi ra, Vệ Hiểu Phong không khỏi lắc đầu bật cười.
Chuyện Tây Tạng này, vừa rồi là anh nghe Sài Tử Hinh đề cập qua một câu như vậy, vừa nhìn thấy Phùng Ki, bỗng nhiên nhớ tới, không cần phải nói, tiểu nha đầu khẳng định chạy đi Tây Tạng, đó là nơi tiểu nha đầu vẫn muốn đi.
Phùng Ki ra khỏi Mị Sắc, tìm người quen hỏi thăm lộ trình leo núi cụ thể của nhóm Manh Manh, trực tiếp chạy ra sân bay, kỳ thực Phùng Ki không nhất định phải gấp như vậy, nhưng bên trong lại có một giọng nói nhắc nhở anh, thúc giục anh, bảo anh đi tìm cô, thật giống như lần này anh không đi, sẽ thương tiếc cả đời, ai cũng không ngăn được cước bộ của anh.
Nhưng đến sân bay lại bị trì hoãn, chuyến bay gần nhất cũng phải chờ tới sáng sớm ngày mai, Phùng Ki nóng vội cũng không có biện pháp, ở sân bay đợi một đêm, một đêm trì hoãn ở sân bay này, trong đầu miên man suy nghĩ, ý niệm trong đầu vẫn không biến mất.
Lần trước tiểu nha đầu gặp nạn trên núi, hình ảnh đó tái hiện trong đầu anh vô số lần, ngọn núi ở vùng ngoại thành đó cũng không hiểm trở, Tây Tạng, hoàn cảnh khí hậu đặc thù, tạo cho nó vẻ đẹp, cũng tạo cho nó sự nguy hiểm, một năm có bao nhiêu nhà leo núi gặp nạn chết trên vùng núi Tây Tạng, Phùng Ki cũng không đếm hết.
Anh có người bạn ở quân khu Tây Tạng, mấy năm trước hai người gặp gỡ uống rượu với nhau, còn kể lại một lần họ tiến hành cứu viện, Phùng Ki ngồi nghe ở bên cạnh, cũng có thể tưởng tượng ra sự nguy hiểm, lá gan của tiểu nha đầu sao lại lớn như vậy, nếu vạn nhất... Phùng Ki thậm chí không dám suy nghĩ.
Cái loại cảm giác ở vùng ngoại thành lần trước, giống như một lần nữa trở lại, hơn nữa lúc này Phùng Ki càng khắc sâu hơn... Phùng Ki càng nghĩ càng sợ hãi, nhưng sợ hãi cũng không giải quyết được vấn đề, anh phải mau chóng đem cô bắt trở về, sau đó