Ai Nói Tuổi Trẻ Không Thể Lầm Lỡ
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341393
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1393 lượt.
thuyết phục, giáo dục, cuối cùng, thu thập thật tốt một chút, cùng lắm thì nói chuyện, đáng để chạy xa đến Tây Tạng vậy sao.
Phùng Ki thật lo lắng không thừa, Manh Manh đi theo mấy người Sài Tử Hiên, lúc đầu cũng rất kích động, lần này bọn họ đi nhiều người, ngoài mấy bạn học có kinh nghiệm leo núi, còn có thành viên đội leo núi chuyên nghiệp, tính ra cũng khoảng hơn hai mươi sáu người, bọn họ xác định mục tiêu là tám độ vĩ Bắc hai mươi bốn độ kinh Đông, độ cao so với mặt biển là 6206 mét, tính cả Manh Manh thì có hai nữ sinh, một nữ sinh khác là đội viên đội leo núi, tên Trương Hà, hai mươi sáu tuổi, là người yêu của Tiết Cường một thành viên khác trong đội leo núi, nói lần này là lần leo núi cuối cùng trước khi kết hôn của hai người, muốn ở trên đỉnh núi Tuyết trao nhẫn cho nhau, như vậy tình yêu sẽ có ý nghĩa phi phàm.
Manh Manh có thể cảm giác được giữa hai người đó có loại trộn lẫn giữa mơ ước và tình yêu, làm người ta cảm động, so ra, cô cùng Ki ca ca quá mức bằng phẳng, tuyệt không oanh oanh liệt liệt, thiếu đi kích tình trong hoàn cảnh sống chết, cảm giác nguội lạnh, không khỏi có chút tiếc nuối.
Cũng không biết Ki ca ca hiện đang làm gì, có còn tức giận cô không, những thứ không chấp nhận, bất mãn, ủy khuất trong lòng, từ khi cô rời đi càng lúc càng mờ nhạt, đến bây giờ, chỉ còn nổi nhớ, cô nhớ Ki ca ca, rất không có tiền đồ, mặc dù ở Tây Tạng trời nắng trong xanh trải trên sông băng, chùa miếu trên đỉnh núi lấp lánh sáng lạn thần bí, cũng không thể giảm đi loại nhớ nhung này, tuy rằng không oanh oanh liệt liệt, nhưng nhớ nhung như khắc vào xương cốt.
Sài Tử Hiên đi tới, đứng ở phía sau cô nhắc nhở: "Manh Manh, ngày mai chúng ta từ nơi này đi lên, đây là căn cứ cuối cùng." Manh Manh gật gật đầu: "Anh yên tâm, em khẳng định sẽ không trở thành gánh nặng của anh." Ánh mắt Sài Tử Hiên lóe lóe, trên thực tế, nếu để anh lựa chọn, anh tình nguyện cô trở thành gánh nặng, như vậy, anh sẽ có cớ danh chính ngôn thuận tiếp cận cô.
Vì sao sau khi từ chối cô lại đồng ý tham gia, Sài Tử Hiên không rõ lắm, nhưng anh nhìn ra được, cô có tâm sự, tâm sự chồng chất trong đáy mắt cô, di động bay bổng vô cùng chướng mắt, Sài Tử Hiên hận không thể tự tay lau đi, đáng tiếc, ngay cả dũng khí đưa tay anh cũng thiếu...
Manh Manh đứng trước khu cắm trại nhìn ra xa, mây mù lượn lờ trên núi Tuyết, một sông băng cực lớn như ‘du long’ xen kẽ trong mây mù của núi Tuyết, đẹp khiến người hít thở không thông, Tây Tạng là nơi cô mơ ước, nay cô đứng ở chỗ này, trong lòng lại cảm thấy vắng vẻ, bên người thiếu đi một người, giấc mộng đạt được cũng không còn vui sướng, Sài Tử Hiên đi lúc nào cô cũng không có tâm tư để ý, tràn đầy trong lòng cô đều là Ki ca ca...
Người dẫn đường nói, tới đỉnh núi có một sườn núi lớn bất ngờ cắt ngang qua đường lên núi, năm nay thời tiết có chút âm u, nếu có mưa gió bọn họ phải quay về đường cũ, sẽ có tuyết lở nguy hiểm.
Người dẫn đường vô cùng có kinh nghiệm, mọi người khởi hành không bao lâu mà trời bắt đầu nổi lên mưa gió, lúc đi đến nửa đường mưa gió càng lớn hơn, mưa xen lẫn với tuyết rơi xuống, vừa ẩm ướt và lạnh lẽo, bọn họ nắm chặt dây thừng đi về phía trước, độ dốc bắt đầu dần dần tăng lên, vài đội viên thiếu chút nữa phát sinh sự cố.
Lại đi về phía trước mấy trăm mét, người dẫn đường đề nghị bọn họ quay về đường cũ, thời tiết hôm nay không thích hợp lên đỉnh núi, nói thật, trong lòng mọi người cũng có chút nhụt chí, đang chuẩn bị quay về đường cũ, chợt nghe âm thanh tuôn rơi từ xa tiến đến...
"Là tuyết lở..." Giọng người dẫn đường xuyên qua gió tuyết rơi vào trong tai Manh Manh, Manh Manh liền thấy từ bên cạnh ầm ầm rơi xuống một khối tuyết lớn..."Manh Manh..." Một chớp mắt cuối cùng, Manh Manh giống như nghe thấy giọng nói của Ki ca ca.
Tình, yêu, kết hôn, cả đời gần nhau, những thứ này đặt trước cái chết đều không là gì cả, Manh Manh không phải loại phụ nữ vì mình chết mà cam tâm tình nguyện đem người đàn ông của mình đẩy ra, mặc dù cô chết, cũng sẽ khiến cho Ki ca ca nhớ cô thật kỹ, vĩnh viễn cũng không quên được, đương nhiên, kết quả tốt nhất là cô không chết.
Có chết cũng không phải bây giờ, cô mới bây lớn, cô còn chưa gả cho Ki ca ca, từ lúc cô còn rất nhỏ, liền có một giấc mộng, giấc mộng vì Ki ca ca mà mặc áo cưới, từ cô bé trở thành cô vợ nhỏ bé anh yêu thương cưng chìu, sau đó vì anh sinh con dưỡng cái... Giấc mộng này cô còn chưa thực hiện, sao lại có thể chết.
Hơn nữa, cô lại có một cơn ác mộng thực đáng sợ, trong mộng Ki ca ca mặc lễ phục chú rể anh tuấn đứng ở phía trước, sau lưng là từng đóa hoa hồng nở rộ bao quanh, Ki ca ca gắt gao cầm tay cô dâu, anh tuấn cương nghị trên mặt hàm chứa mỉm cười thỏa mãn, ánh mắt phát sáng, cúi đầu thâm tình chăm chú nhìn cô dâu, nhìn qua hạnh phúc khiến người đố kỵ, bỗng nhiên, cô dâu quay đầu lại, Manh Manh thiếu chút nữa nôn ra một búng máu, dĩ nhiên là Thiệu Tình.
Manh Manh phẫn nộ cực điểm, hô to một tiếng, lại phát hiện giọng nói của c