Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341382
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1382 lượt.
sức xoa huyệt thái dương, chuyện sau đó vô luận thế nào cũng không nhớ được, Manh Manh ảo não vài giây, liền nhanh chóng ngẩng đầu, đánh giá căn phòng.
Lọt vào trong tầm mắt đó là một cửa sổ sát đất trong suốt, rèm cửa sổ rất dày vẫn chưa kéo lên, chỉ có lụa mỏng màu trắng như sương khói uốn lượn rơi trên sàn nhà bằng gỗ Hạch Đào, ánh mặt trời từ không trung xuyên qua khe hở lọt vào, rọi lên sàn nhà loang lổ tạo ra ánh sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng, bóng cây ngoài cửa sổ không ngừng nhảy lên, giống như làn váy của vữ công đang nhảy múa.
Bóng cây bên ngoài rọi màu xanh lục lên mặt nước hồ, trong nắng sớm tạo nên ánh sáng loang loáng, chiếu lên rừng cây xanh um nơi xa xa, làm Manh Manh bỗng nhiên có loại cảm giác mình đang ở bờ hồ Hà Lan.
Ánh mắt luôn luôn trong suốt của Sài Tử Hiên có chút u tối, sâu trong ánh mắt lóe lóe, trong nháy mắt xẹt qua rất nhiều thứ, mấy thứ này hoặc sáng hoặc tối, phân biệt ý nghĩ trong nội tâm anh là thiên sứ hay ma quỷ.
Quần áo của Manh Manh, kỳ thật không thể nói là anh cởi, đêm qua ôm cô lên phòng, vừa đặt lên giường, cô bắt đầu ép buộc, ánh mắt không mở, nhưng tay lại không thành thật, thân mình cũng không ngừng vặn vẹo, giống như khô nóng khó nhịn, quần áo bị cô tháo tứ tung, Sài Tử Hiên mới ý thức được, chị đưa thuốc cho cô, cũng không chỉ có hiệu quả gây ngủ, còn có thứ khác...
Nội tâm Sài Tử Hiên đấu tranh cả đêm, giống như một trận ác chiến kịch liệt nhất, nhiều lần anh cơ hồ đầu hàng, lần đầu anh thấy Manh Manh như vậy, quần áo trên người nửa kín nửa hở, lộ ra da thịt trắng nõn cùng đường cong nữ tính phập phồng, mê hoặc đến tận xương tủy, đừng nói anh vẫn yêu cô, dù hai người không quen biết, lúc này có lẽ anh cũng sẽ không thể tự chủ.
Một chút ấn tượng cô lại không có, cô tháo áo khoác của mình, còn chưa tháo xuống, đã đem quần áo bên trong cũng cởi bỏ, anh đỏ mặt, xoay đầu đắp chăn cho cô, bị cô hai ba cú đá văng ra, ngây thơ giống đứa nhỏ bốc đồng.
Sài Tử Hiên cũng thực không thể tính là quân tử, khi đó tự chủ của anh sớm biến mất tăm, nhưng mà tay anh vừa đụng tới Manh Manh, đã bị cô cau mày đẩy ra, giống như một loại ý thức tự chủ của thân thể, có thể phân biệt người bên cạnh là ai.
Trong nháy mắt, dục vọng tùy ý của Sài Tử Hiên nhanh chóng tụt xuống, người sở dĩ xưng là người, vì có thể khống chế dục vọng của chính mình, bằng không, có khác gì cầm thú.
Xét góc độ khác mà nói, một cô gái dưới tác dụng của thuốc, ý thức hết sức mơ hồ, vẫn có thể cự tuyệt như cũ, cho thấy điều gì? Sài Tử Hiên không thể không biết, mặc dù đêm qua thực đã xảy ra chuyện gì, thì thế nào chứ, với tính cách của Manh Manh, anh vẫn không hề có cơ hội.
Hơn nữa, cô sẽ nhìn anh thế nào, không nói cô, chính anh cũng sẽ khinh thường chính mình, lý trí tuy rằng rõ ràng, chẳng qua, con người dù sao cũng tham lam, trong lòng còn tồn một chút hy vọng, bởi vậy, biểu tình, ngữ khí, cùng với loại ánh mắt sợ hãi lại tin tưởng này của Manh Manh, vẫn như cũ làm Sài Tử Hiên nhàn nhạt bi thương.
Một chút cô cũng không thích anh, thậm chí một tia cũng không có, như cô nói, anh chỉ là đàn anh của cô mà thôi, ánh mắt của cô rõ ràng nói cho anh, dù giữa bọn họ đã xảy ra chuyện gì, hết thảy cũng sẽ không thay đổi, vĩnh viễn cũng không thay đổi.
Cái loại toàn thân đột nhiên tuyệt vọng giống như đêm qua một lần nữa trở về, nặng nề đè nén trong lòng Sài Tử Hiên, khiến anh không thở nổi, nhưng vẫn muốn tra xét cho rõ ràng, tựa như bệnh nhân mắc chứng cưỡng bách.
Khóe môi Sài Tử Hiên nhếch lên một nụ cười tươi, chẳng qua nhìn thế nào cũng có chút chua chát: "Manh Manh, nếu chúng ta đã xảy ra chuyện gì, em có thể gả cho anh hay không?" "Gả cho anh?" Manh Manh nhăn mi lại, kiên định lắc đầu: "Làm sao có thể, em chưa từng nghĩ sẽ gả cho người khác, cho dù chúng ta đã xảy ra quan hệ cũng vậy thôi."
Sắc mặt Sài Tử Hiên trắng nhợt, ánh mắt Manh Manh đảo một vòng trên mặt anh, bỗng nhiên nở nụ cười: "Đời này em chỉ gả cho Ki ca ca, anh ấy không muốn cưới cũng không được, hơn nữa, chúng ta cũng không phát sinh chuyện gì, không phải sao, bởi vì anh nói nếu..." Sài Tử Hiên xoay đầu, sau một lúc lâu mới quay lại: "Nhưng mà bây giờ anh hối hận, vô cùng hối hận."
Manh Manh không khỏi nhẹ nhàng thở ra, nói thật, vừa rồi hô hấp của cô thiếu chút nữa đã tạm dừng, miệng cô nói kiên định, trong lòng thực sự có chút bất an, nếu cô thực cùng Sài Tử Hiên có chuyện gì, Ki ca ca sẽ như thế nào, cho dù trên mặt không nói gì, phỏng chừng cũng sẽ trở thành bóng ma cả đời không thoát được, cô không muốn có tiếc nuối như vậy, cô muốn vui vui vẻ vẻ hạnh phúc mỹ mãn sống cùng Ki ca ca.
Manh Manh thu thập qua loa, thời điểm chạy đến phòng khách, Trần Hiểu Kỳ còn ngủ như đầu heo, ghé vào trên giường, ngáy ngủ, há miệng, thiếu chút nữa tức chết Manh Manh.
Manh Manh cũng không khách khí, nhấc chân nhắm ngay mông cô đá một cước, Trần Hiểu Kỳ rớt xuống giường mới mơ mơ màng màng mở mắt ra, xoa thắt lưng, trừng mắt nhìn bạn tốt, Trần Hiểu Kỳ xoa xoa mắt: "Manh Manh, bạn điên à, sáng tinh mơ sao lại đ