Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341378
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1378 lượt.
ái không cần thiết, hơn nữa cái nam sinh xem không vừa mắt kia...
Nghĩ đến đây, trong lòng Phùng Ki lại cảm thấy chua, cúi đầu ở bên tai cô nhỏ giọng nói thầm một câu: "Câu lạc bộ leo núi của bọn em gần đây không có hoạt động gì đâu ha!"
Câu nói không đầu không đuôi này của anh, lúc đầu khiến Manh Manh ngây ra một lúc, tiện đà nghe ra trong lời anh có ghen tuông, không khỏi khanh khách nở nụ cười, thân mình nhỏ nhắn xoay qua, toàn bộ ghé vào trên người anh, ngẩng cái đầu nhỏ, cười tủm tỉm nhìn anh: "Ki ca ca ghen tị phải không, có phải hay không?"
Con ngươi xinh đẹp phản chiếu ánh sáng của đèn trên tường, lòe lòe nhấp nháy, đáy mắt chứa đầy ý cười, giống như mặt hồ phản chiếu ánh sao rạng rỡ trong trời đêm, ánh sáng ngọc xinh đẹp loá mắt, thân thể mềm mại chui vào trong lòng anh, trong ôn hương nhuyễn ngọc, Phùng Ki rõ ràng có thể cảm giác được, từng đường cong động lòng người phập phồng...
Phùng Ki không tự chủ được rên lên một tiếng, âm thanh rất thấp, lại vô cùng nặng nề, thậm chí Manh Manh có thể nghe được tiếng tim anh dần dần bắt đầu đập mạnh, thùng thùng thùng thùng, giống như nổi trống, hơi thở cũng dần dần hổn hển, hơn nữa, ánh mắt của anh cũng dần dần thâm đen, trong ánh mắt giống như toát ra từng đám lửa, nhanh chóng đốt nóng. Bàn tay to cũng đã từ bên hông cô dò xét đi vào, ở trên lưng trơn bóng của cô mà di chuyển lên xuống...
Hôm nay Manh Manh thực không muốn khiêu khích anh, hơn nữa dì lại ngủ ở phòng khách cách vách, mỗi lần Ki ca ca ép buộc sẽ gây tiếng động rất lớn, tuy rằng cách âm không tệ, tâm lý Manh Manh cũng có gánh nặng, nhưng cô đã quên, hai người đã một tuần không gặp mặt, lại nói trước kia, thời điểm chưa khai trai, Phùng Ki có thể chịu, hiện tại tiểu nha đầu ở trên người anh vừa sờ vừa cọ, nếu anh có thể nhịn, chính là thánh nhân.
Phùng Ki tự nhận mình không đạt được cảnh giới của thánh nhân, hơn nữa, cũng không biết trong bụng tiểu nha đầu có quỷ kế gì, chỉ biết nha đầu kia khơi lên ngọn lửa của anh, phải phụ trách dập lửa, muốn chạy cũng không có cửa.
Phùng Ki há mồm liền chặn cái miệng nhỏ nhắn của cô, nụ hôn nóng rực bí mật mang theo nhiều thương nhớ và dục vọng, rào rạt rơi xuống, sức mạnh kia như hận không thể đem toàn bộ tiểu nha đầu ăn, nuốt vào bụng mới bỏ qua, môi của Manh Manh bị anh hôn tê dại, bất đắc dĩ mở ra cái miệng nhỏ nhắn, lại bị môi lưỡi của anh không chút nào lưu tình xâm nhập, giảo động, dây dưa, xâm nhập, ô ô ô...
"Ô ô... Di... Dì còn ở đây..." Khó khăn lắm mới từ miệng sói của Phùng Ki rút ra chút không gian, Manh Manh vội vàng nói với anh, ý tứ chính là mẹ anh còn ở phòng bên cạnh, hy vọng có thể gọi về lý trí của Phùng Ki.
Đáng tiếc Phùng Ki là đàn ông, ôm trong lòng lại là cô vợ nhỏ danh chính ngôn thuận của mình, đừng nói mẹ ở cách vách, cho dù ở ngoài cửa, anh cũng không dừng lại, nên ép buộc thế nào thì ép buộc...
Phùng Ki buông miệng tiểu nha đầu ra, cúi đầu vùi vào bên gáy cô, từ từ đi xuống, dày đặt tinh tế gặm mút, hôn, giống như trăm ngàn con kiến bé nhỏ dọc theo mạch máu của Manh Manh mà cắn, mang theo một loại nhiệt độ trào ra, cảm giác ngứa ngáy trực tiếp chui vào trong lòng, trong đầu...
Cô không tự chủ được cúi đầu rên lên, âm thanh ngọt ngào kéo dài, trầm thấp, mềm mại, nhu nhược, cái miệng nhỏ nhắn lại nhanh chóng bị che đi, đem âm thanh rầm rì cực lực áp chế sâu trong cổ họng, đến mức hơi thở phập phồng, trước ngực kịch liệt nhấp nhô, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, một đôi con ngươi xinh đẹp có chút khẩn cầu nhìn Phùng Ki, bộ dáng này, khiến tâm Phùng Ki cũng nhanh say...
Biểu hiện trên giường của nha đầu kia, mỗi lần đều khiến Phùng Ki kinh hỉ, có khi đáng thương hề hề, có khi bá đạo mạnh mẽ, có khi mị hoặc lan tràn, muôn hình vạn trạng, loại thần thái này anh còn chưa xem đủ, tiểu nha đầu lại biểu hiện loại tư thái khác, khiến trong đầu Phùng Ki cả ngày nhớ thương, mỗi ngày hai người lại không thể ở cùng nơi, cuộc sống chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, khiến nỗi nhớ lắng đọng lại, dục vọng lại càng tăng thêm mạnh mẽ...
Nói như vậy, vừa không được tự nhiên, nhưng cũng vô cùng đáng yêu, Phùng Ki không khỏi mỉm cười, đem cô ôm vào trong lòng mình, trấn an: "Được, được, anh sai rồi, có được không, lần sau nhất định nghe lời em, kỳ thật mẹ nghe thấy có gì phải sợ?"
Manh Manh hơi ngẩng đầu, đỏ ửng trên mặt chưa rút đi, vẫn còn đọng trên má cô, giống như dính son, xinh đẹp lại sinh động: "Cũng không phải là sợ, chính là thẹn thùng... Cái kia, Ki ca ca, vừa rồi có vẻ anh không dùng bao..."
Bàn tay to của Phùng Ki vuốt vuốt mái tóc ẩm ướt của cô, yêu chìu nói: "Chuyện của mình cũng không nhớ rõ, hôm nay là kỳ an toàn của em, em quên rồi sao?"
Manh Manh a một tiếng, trong lòng nói, còn tưởng rằng Ki ca ca đã nghĩ thông suốt, Phùng Ki nghe ra bất mãn của cô, đưa tay nâng cằm cô lên, chống lại ánh mắt thất vọng của cô, cười nói: "Tiểu nha đầu, mới tuổi này đã muốn làm mẹ, bản thân vẫn còn là đứa trẻ, nếu thực sự sinh ra nha đầu