The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Sẽ Phải Yêu Em

Anh Sẽ Phải Yêu Em

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341376

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1376 lượt.

n.






Manh Manh tìm ra một đôi dép lê mới tinh từ trong tủ giày thả trên mặt đất: "Dì mang đôi này đi! Cái kia, trong phòng có chút lộn xộn..." Nói xong, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, có một chút nhăn nhó của cô vợ xấu gặp cha mẹ chồng.
Bộ dáng ngàn năm một thuở này chọc cười Khưu Thục Trinh, đưa tay vỗ vỗ cái trán của cô: "Tiểu nha đầu, dẫn dì đi xem phòng khách đi." Dời bước đi vào, quan sát mọi nơi, trong phòng cũng không lộn xộn, hơn nữa trang hoàng tinh xảo thoải mái, tuy đơn sơ, nhưng có không khí ấm áp, khắp nơi toát ra dấu vết của vợ chồng son.
Ở góc cửa sổ sát đất đón nắng trong phòng khách bày một chậu Mễ Lan, tuy rằng đã vào thu, lại vẫn đang nở một khóm hoa vàng óng ánh, trách không được vừa tiến vào đã nghe một cỗ mùi hoa thanh nhã, trên góc dán ảnh chụp của hai người, là ảnh của mấy năm trước, Manh Manh từ phía sau ôm lấy cổ Phùng Ki, tươi cười còn sáng lạn hơn ánh mặt trời phía sau bọn anh.
Khưu Thục Trinh nhịn không được mà cười cười, vào phòng bếp bắt đầu thu dọn đồ ăn mua về, cũng đem dưa chua chính mình cố ý mang tới bỏ từng hộp từng hộp vào trong tủ lạnh, Manh Manh rất ngoan ở một bên hỗ trợ.
Có đôi khi, cũng chẳng trách được sao Khưu Thục Trinh thích nha đầu kia, bỏ qua quan hệ của hai nhà, Manh Manh xác thực đáng cho người ta chọn, Manh Manh không giống với mẹ Dẫn Tố của cô, lúc trước Dẫn Tố từng có một cuộc hôn nhân trắc trở, cho nên việc nhà đều làm rất tốt, không thể chê trách, nhưng nói Manh Manh lớn lên trong vàng ngọc cũng không đủ.
Phùng Ki không khỏi mỉm cười, mấy lời nói này khiến lo lắng trong lòng anh buông xuống, đã nói Lưu Triệu buồn lo vô cớ mà, nhà khác anh mặc kệ, nhà bọn họ chỉ có mẹ con có vấn đề, chứ làm gì có chuyện mẹ chồng và cô dâu bất hòa.
Ăn cơm xong, thu dọn thỏa đáng, ba người ngồi ở phòng khách ăn hoa quả tán gẫu, Khưu Thục Trinh quay đầu hỏi Manh Manh: "Dì nghe Vương Đại Bưu nói với chú Phùng của con, muốn con tham gia quân ngũ?"
Manh Manh chu chu miệng: "Đó là tự chú Vương nói, con cũng không đáp ứng, chú chọc ghẹo con, nói để cho con làm nữ binh vào đội điều tra, đội trinh sát, có khác gì văn nghệ binh không có việc gì làm, không bằng con tiếp tục học Báo chí, về sau có thể vào Quân báo làm phóng viên, chuyên đưa tin phỏng vấn các cuộc đối kháng quân sự lớn và diễn tập tổng hợp ở các quân khu, không thể tham gia quân ngũ, xem cũng có thể đã nghiền."
Khưu Thục Trinh không khỏi nở nụ cười, trong tư tâm, bà cũng không hy vọng Manh Manh tham gia quân ngũ, trong nhà có một người tham gia quân ngũ, hằng ngày tuy nói chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, ít nhất còn có lúc đoàn tụ, hai người đều tham gia quân ngũ, đừng nói vài tháng mới gặp lại, thậm chí trong một năm cũng có thể không ở cùng một chỗ vài ngày, đương nhiên, bà cũng tôn trọng ý kiến của Manh Manh, nếu cô thật muốn tham gia quân ngũ, bà cũng sẽ duy trì tán thành.
Nhưng mà, Manh Manh hiển nhiên lý trí hơn bà tưởng, đừng thấy tiểu nha đầu trẻ tuổi, kế hoạch cho cuộc sống tương lai cũng rất rõ ràng, so với cha mẹ cô còn thông minh hơn nhiều, Khưu Thục Trinh càng nhìn càng cao hứng.
Phùng Ki nhíu mày nhìn cô: "Nghiện cái gì? Anh quên chưa hỏi em, em học bắn bia với ai, anh nhớ rõ là chưa từng dạy em? Còn nữa, em nói tham gia quân ngũ khi nào, sao anh không biết." Miệng Manh Manh vểnh vểnh lên: "Khi đó em bảo anh dạy em bắn súng, anh sống chết cũng không đồng ý, sau đó chú Vương tự mình dạy em, về phần tham gia quân ngũ, lúc trước em từng có ý nghĩ như vậy, sau lại bỏ quên, không làm lính không có nghĩa là cái gì em cũng không biết, ba em nói, con gái của Phương Chấn Đông quyết không thể là phế vật."
Khưu Thục Trinh xì một tiếng cười vui vẻ, lắc đầu nói: "Nhiều năm trôi qua như vậy, tính tình Chấn Đông vẫn thế, một chút cũng không sửa, đem vợ và con gái trở thành lính dưới tay ông, năm đó, mẹ con còn bị ông quăng vào tân binh, tham gia huấn luyện, đúng rồi, Chấn Đông cùng Dẫn Tố ngày kia sẽ đến, Chấn Đông thì không cần, Phùng Ki, con nhớ kỹ phải ra sân bay đón dì Hàn của con nha."
Phùng Ki gật gật đầu: "Dạ! Con nhớ mà." Đến buổi tối, Manh Manh nằm trong lòng Phùng Ki ngẩng đầu nói: "Ki ca ca, sao em cảm thấy không thích hợp lắm, sao ngay lập tức ba mẹ anh và ba mẹ em đều đến đây, mấy năm nay, chưa từng đến cùng một nơi, ba anh và ba em đều bận việc..."
Ánh mắt Phùng Ki lóe lóe, cúi đầu chỉ chỉ vào đầu của cô: "Nha đầu ngốc, bình thường thông minh khiến người ghi hận, sao lúc này lại choáng váng." Tròng mắt Manh Manh đảo quanh: "Chẳng lẽ là vì chuyện của chúng ta..."
Phùng Ki nở nụ cười, cúi đầu hôn cô, Phùng Ki sớm đã nghĩ thông suốt, nếu quyết định rồi, sớm hay muộn có gì khác nhau, cẩn thận ngẫm lại, con đường sau này của tiểu nha đầu, cùng với hôn sự của bọn họ không có liên hệ trực tiếp, vô luận cô quyết định làm gì, anh vẫn duy trì cho cô thì tốt rồi.
Còn có một loại tư tâm vì người ngoài, muốn sớm gắn cái danh hiệu Phùng phu nhân cho tiểu nha đầu, cũng có thể ngăn chặn rất nhiều phiền to